Type to search

Phong cách sống Tâm lý

Gần gũi nhưng không đánh mất mình: Nghệ thuật “đứng cạnh” trong một mối quan hệ

Chia sẻ

Chúng ta thường nghe người ta ca ngợi về sự “hòa tan” trong tình yêu: hai tâm hồn hòa làm một, không bí mật, không khoảng cách. Thế nhưng, dưới lăng kính của sự trưởng thành, đó không phải là đích đến của một mối quan hệ bền vững – đó là một cuộc tự sát từ từ của cá tính. Một mối quan hệ trưởng thành không vận hành theo cơ chế hòa tan, mà vận hành theo cơ chế của sự cộng hưởng. Đó là nơi hai thực thể riêng biệt cùng đứng cạnh nhau, không ai phải thu nhỏ mình để làm đầy khoảng trống của người kia.

Có một nghịch lý trong cách chúng ta nói về tình yêu và các mối quan hệ. Chúng ta thường xem sự gần gũi như một bằng chứng của tình cảm. Càng hiểu nhau, càng dành nhiều thời gian cho nhau, càng chia sẻ nhiều thứ với nhau, mối quan hệ dường như càng được xem là sâu sắc. Rồi dần dần, hai cuộc đời bắt đầu có xu hướng chồng lên nhau.

Bạn bè của tôi trở thành bạn bè của chúng ta.
Kế hoạch của tôi phải được cân nhắc cùng kế hoạch của chúng ta.
Những điều tôi thích dần được điều chỉnh để phù hợp với người kia.
Những quyết định tưởng như cá nhân cũng trở thành điều cần được giải thích.

Cho đến một lúc nào đó, trong một mối quan hệ mà chúng ta gọi là rất gần gũi, một câu hỏi lặng lẽ xuất hiện: Tôi đã đi đâu mất rồi? Đó không phải lúc nào cũng là dấu hiệu của một mối quan hệ tồi. Đôi khi, chúng ta đánh mất mình không phải vì ai đó cố tình lấy đi điều đó. Mà bởi chúng ta đã được dạy rằng yêu là hòa vào nhau. Rằng thân thiết nghĩa là không còn khoảng cách. Rằng nếu thật sự quan trọng với nhau, chúng ta sẽ muốn mọi thứ giống nhau: cùng sở thích, cùng bạn bè, cùng cách sống, cùng nhịp thời gian, thậm chí cùng một cách nhìn về tương lai. Nhưng có lẽ một mối quan hệ trưởng thành không được đo bằng mức độ hai người trở nên giống nhau. Mà bằng khả năng ở rất gần nhau mà vẫn không cần từ bỏ chính mình.

Có hai nhu cầu cùng tồn tại trong mỗi chúng ta: được gần gũi và được là một cá thể riêng biệt

Con người cần kết nối. Chúng ta muốn được nhìn thấy. Muốn có một người biết hôm nay mình đã trải qua chuyện gì. Muốn có nơi để quay về, có người để chia sẻ, có ai đó nhớ những chi tiết nhỏ mà cả thế giới có thể không biết. Nhưng cùng lúc, chúng ta cũng cần một đời sống riêng.

Một khoảng không không phải lúc nào cũng cần được giải thích. Một sở thích không cần phải được chia sẻ. Một nhóm bạn không cần phải trở thành “tài sản chung”. Một suy nghĩ có thể được giữ lại đủ lâu để chúng ta tự hiểu nó trước khi mang ra nói với bất kỳ ai.

Vấn đề là hai nhu cầu này thường bị đặt ở hai đầu đối lập. Hoặc bạn gần gũi. Hoặc bạn độc lập. Hoặc bạn dành thời gian cho người mình yêu. Hoặc bạn đang “xa cách”. Hoặc bạn quan tâm. Hoặc bạn đang “kiểm soát”.

Nhưng đời sống thực tế không vận hành bằng những lựa chọn đơn giản như vậy. Một mối quan hệ trưởng thành cần cả hai: Gần gũi (Intimacy) và tự chủ (autonomy). Có một người để đi cùng, nhưng không đánh mất khả năng tự đi. Có một chữ “chúng ta”, nhưng chữ “tôi” vẫn còn nguyên ở trong đó.

@inesisaias

Gần gũi không có nghĩa là phải phụ thuộc vào nhau

Có những người yêu nhau và muốn kể cho nhau nghe mọi chuyện. Điều đó không có gì sai. Có những cặp đôi dành phần lớn thời gian rảnh cho nhau. Có những người bạn nói chuyện mỗi ngày. Có những cộng sự làm việc với nhau đến mức gần như hiểu được người kia đang nghĩ gì. Sự thân thiết tự nó không phải là vấn đề. Vấn đề bắt đầu khi sự hiện diện của người khác trở thành điều kiện để chúng ta cảm thấy mình ổn.

Khi một người không trả lời tin nhắn, cả ngày của bạn chao đảo .Khi họ không đồng ý với lựa chọn của bạn, bạn không còn tin vào lựa chọn ấy. Khi họ bận rộn với cuộc sống riêng, bạn cảm thấy mình bị bỏ lại. Khi mối quan hệ thay đổi, toàn bộ cảm giác về bản thân cũng thay đổi theo. Đó là lúc sự gần gũi có thể đã đi xa hơn một kết nối lành mạnh.

Có một khác biệt rất tinh tế giữa: “Tôi cần bạn trong cuộc đời mình” và “Nếu không có bạn, tôi không biết mình là ai”. Câu đầu tiên là sự gắn bó. Câu thứ hai có thể là sự lệ thuộc. Một người có thể rất quan trọng với bạn mà không cần trở thành toàn bộ thế giới của bạn. Bởi không một con người nào nên được giao nhiệm vụ quá lớn đến mức phải trở thành người yêu, người bạn thân nhất, nguồn động viên duy nhất, nơi xác nhận giá trị bản thân và lý do duy nhất khiến chúng ta cảm thấy cuộc đời có ý nghĩa.

Một mối quan hệ càng có chiều sâu không nhất thiết càng phải gánh nhiều vai trò. Đôi khi, nó sâu sắc hơn chính bởi vì hai người vẫn còn một đời sống bên ngoài nhau. Bạn có điều mới để kể. Họ vẫn có những trải nghiệm mà bạn không chứng kiến. Bạn tiếp tục thay đổi ở những nơi người kia không có mặt. Và rồi mỗi lần gặp lại, hai người không chỉ nhìn thấy phiên bản quen thuộc của nhau. Mà còn được gặp những phiên bản mới.

Quan tâm không đồng nghĩa với việc quản lý cuộc đời người khác

“Anh chỉ lo cho em thôi.” “Chị hỏi vì quan tâm.” “Em không muốn anh làm vậy là vì anh sợ em bị tổn thương.” Trong nhiều mối quan hệ, sự kiểm soát hiếm khi xuất hiện dưới cái tên của nó. Nó thường mặc chiếc áo của sự quan tâm. Một người muốn biết bạn đang ở đâu. Muốn biết bạn đi với ai. Muốn biết tại sao bạn chưa trả lời. Muốn góp ý về cách bạn ăn mặc, cách bạn tiêu tiền, người bạn gặp, công việc bạn chọn. Từng hành động riêng lẻ có thể hoàn toàn bình thường.

Bất kỳ ai yêu nhau cũng có thể hỏi: Em về đến nhà chưa? Một người bạn cũng có thể nói: Tớ nghĩ công việc này không tốt cho cậu.Nhưng sự khác biệt nằm ở chỗ: Sau khi quan tâm, chúng ta có còn để người kia được quyền quyết định không?

Quan tâm nói:Tôi muốn hiểu điều gì đang xảy ra với bạn.Kiểm soát nói:Tôi cần biết để có thể quyết định điều gì nên xảy ra với bạn.Quan tâm có thể đưa ra một ý kiến. Kiểm soát khó chịu khi ý kiến đó không được làm theo. Quan tâm có thể lo lắng. Kiểm soát biến sự lo lắng thành nghĩa vụ của người khác.

Có lẽ đây là một trong những câu hỏi quan trọng nhất trong bất kỳ mối quan hệ nào: Tình yêu của tôi có đang mở rộng không gian sống của người kia, hay đang thu hẹp nó? Một người có thể yêu bạn rất nhiều và vẫn không nên quyết định thay bạn. Bởi yêu một người trưởng thành không có nghĩa là trở thành người quản lý cuộc đời họ.

@inesisaias

Thỏa hiệp không có nghĩa là liên tục bỏ rơi chính mình

Mọi mối quan hệ đều cần sự điều chỉnh. Nếu hai người chỉ sống hoàn toàn theo ý mình, không có sự cân nhắc nào dành cho người còn lại, đó có lẽ không phải là một mối quan hệ. Đó chỉ là hai cuộc đời tình cờ đi song song. Chúng ta thay đổi lịch hẹn. Đi xa hơn một chút để gặp nhau. Học cách hiểu những điều mình chưa từng trải qua. Có những ngày ưu tiên nhu cầu của người kia hơn nhu cầu của mình. Đó là một phần tự nhiên của việc sống cùng người khác. Nhưng có một ranh giới rất mỏng giữa thỏa hiệu (compromise) và bỏ rơi chính mình (self-abandonment).

Thỏa hiệp là: “Hôm nay điều này quan trọng với bạn, nên tôi sẵn lòng điều chỉnh.” Từ bỏ bản thân là: “Những gì quan trọng với tôi dường như lúc nào cũng phải chờ.” Thỏa hiệp có sự qua lại. Từ bỏ bản thân thường diễn ra theo một chiều. Và nguy hiểm nhất là việc đó hiếm khi xảy ra trong một ngày.

Không ai thức dậy vào buổi sáng và đột nhiên nhận ra mình đã đánh mất toàn bộ cuộc đời riêng. Nó thường bắt đầu bằng những điều rất nhỏ. Bạn ngừng gặp một người bạn vì “anh ấy không thích”. Bạn không nhận một cơ hội vì “bây giờ không tiện cho cả hai”. Bạn thôi nói về một điều khiến mình khó chịu vì “nói ra rồi lại cãi nhau”. Bạn thay đổi một kế hoạch, rồi thêm một kế hoạch khác.

Cuối cùng, bạn trở thành người rất giỏi trong việc giữ cho mọi thứ yên ổn. Ngoại trừ chính mình. Có những mối quan hệ không khiến ta đau đớn theo cách rõ ràng. Chúng chỉ khiến ta ngày càng nhỏ lại. Ít nói hơn. Ít đòi hỏi hơn. Ít tò mò hơn. Ít mơ ước hơn. Và điều đáng suy nghĩ không chỉ là: “Mối quan hệ này có làm tôi hạnh phúc không?” Mà còn là: “Tôi đang phải trở thành ai để giữ mối quan hệ này?”

Hiểu nhau không phải là lúc nào cũng phải đứng về cùng một phía

Có một kỳ vọng khá phổ biến trong những mối quan hệ thân thiết:Nếu bạn thật sự hiểu tôi, bạn sẽ đồng ý với tôi.Nhưng hiểu một người và đồng ý với mọi lựa chọn của họ là hai chuyện khác nhau. Bạn có thể yêu một người nhưng không đồng tình với cách họ xử lý một vấn đề. Bạn có thể kính trọng một người thầy nhưng không muốn sống giống họ. Một mối quan hệ thiếu không gian cho bất đồng thường rất dễ tạo ra một thứ khác: sự im lặng.

Người ta bắt đầu tránh nói những điều có thể gây khó chịu. Không phải vì không có suy nghĩ. Mà vì biết rằng sự khác biệt có thể bị diễn giải thành sự phản bội. Nhưng một mối quan hệ có chiều sâu cần có khả năng chứa đựng sự khác biệt.

Tôi có thể nói: “Tôi không đồng ý với bạn” mà không cần nói: “Vì thế, bạn không còn đáng được tôn trọng.” Bạn cũng có thể nghe: “Tôi nghĩ bạn đang sai” mà không phải lập tức hiểu rằng: “Người này không còn yêu tôi.”

Có lẽ một trong những hình thức thân mật cao nhất không phải là hai người nghĩ giống nhau. Mà là khi họ có thể nhìn thấy sự khác biệt của nhau mà vẫn không cảm thấy cần phải xóa nó đi.

@inesisaias

Tình yêu không cần một người biến mất để “chúng ta” xuất hiện

Có một hình ảnh rất lãng mạn mà văn hóa đại chúng đã kể với chúng ta trong nhiều năm: Hai người gặp nhau. Hai cuộc đời hòa vào nhau. Và cuối cùng trở thành một. Nhưng nếu hai người thật sự trở thành một, vậy ai đã biến mất? Có lẽ điều đẹp nhất trong một mối quan hệ không phải là sự hòa tan. Mà là sự song hành.

Bạn vẫn có những câu chuyện người kia không biết. Vẫn có những buổi chiều đi một mình. Vẫn có những người bạn thuộc về một phần khác trong cuộc đời. Vẫn có một công việc, một sở thích, một suy nghĩ mà bạn tiếp tục phát triển không phải để được ai đó công nhận. Điều đó không làm tình yêu trở nên ít sâu sắc hơn. Ngược lại. Một người có đời sống riêng thường bước vào mối quan hệ không chỉ với nhu cầu được lấp đầy. Họ mang theo cả một thế giới. Và thế giới đó có thể tiếp tục lớn lên.

Có lẽ tình yêu đẹp không nói: “Hãy trở thành mọi thứ của tôi.” Mà nói: “Hãy tiếp tục trở thành chính bạn. Và cho tôi được ở bên để nhìn thấy điều đó.”

“Tôi” và “chúng ta” có thể cùng tồn tại

Có thể đây là cách đơn giản nhất để nhìn về một mối quan hệ trưởng thành. Không phải: Tôi hoặc chúng ta. Mà là: Tôi và chúng ta. Có một cuộc đời tôi xây dựng. Có một không gian chúng ta cùng tạo ra. Hai điều đó không cần cạnh tranh với nhau. Bạn có thể yêu một người mà vẫn muốn có thời gian một mình. Có thể là một người mẹ tận tâm mà vẫn muốn có một phần đời không xoay quanh việc làm mẹ. Có thể là một người bạn rất thân nhưng không cần phải có mặt trong mọi sự kiện của nhau. Có thể làm việc với một đội ngũ gắn bó mà vẫn giữ quan điểm riêng. Có thể kết hôn mà không cần hợp nhất toàn bộ danh tính.

Có lẽ sự trưởng thành của một mối quan hệ không nằm ở việc hai người không còn ranh giới. Mà nằm ở việc cả hai biết ranh giới nào cần được giữ lại để tình yêu không biến thành sự chiếm hữu.

Bởi ranh giới, nếu nhìn theo cách đó, không phải là những bức tường dựng lên để đẩy người khác ra xa. Đôi khi, chúng là cấu trúc giúp hai người có thể ở gần nhau lâu hơn mà không làm tổn thương nhau.

Và có lẽ đó cũng là một cách khác để chọn chính mình

Trong CHOOSING YOURSELF, việc chọn mình có thể bắt đầu từ những quyết định rất cá nhân: Tôi muốn gì? Điều gì quan trọng với tôi? Tôi đang sống theo lựa chọn của ai? Nhưng khi bước vào một mối quan hệ, câu hỏi ấy trở nên phức tạp hơn. Bởi chúng ta không chỉ hỏi: Tôi muốn gì? Mà còn phải học cách hỏi: Chúng ta có thể cùng tồn tại mà không ai phải biến mất không?

Một mối quan hệ tốt không lấy đi cái tôi của bạn để tạo ra một chữ “chúng ta”. Nó cho phép cả hai cùng tồn tại. Bạn có thể thay đổi vì yêu một người. Có thể học được những điều mới. Có thể trở nên mềm mại hơn, can đảm hơn, rộng lượng hơn. Nhưng có một sự khác biệt giữa được một mối quan hệ làm thay đổi và phải tự xóa mình đi để giữ nó tồn tại. Có lẽ chúng ta không cần tìm một người cho phép mình hoàn toàn tự do. Cũng không cần một mối quan hệ nơi không ai phải điều chỉnh vì ai.

Điều đáng tìm kiếm hơn có thể là một nơi mà bạn vẫn có thể nói: “Đây là tôi.” Và người đối diện có thể trả lời: “Tôi biết. Và tôi không cần bạn phải trở thành một người khác để ở bên tôi.” Bởi sau tất cả, có lẽ một trong những dấu hiệu đẹp nhất của sự gần gũi không phải là việc chúng ta hòa vào nhau đến mức không còn phân biệt được đâu là “tôi”, đâu là “bạn”. Mà là khi đứng rất gần một người khác, chúng ta vẫn có thể nhận ra tiếng nói của chính mình. Và vẫn muốn lắng nghe nó.

Tags:

You Might also Like