Chúng ta trở thành ai khi ở bên những người khác nhau?
Chia sẻ
Chúng ta thường tin rằng bản sắc (identity) là một khối đá cố định, được đẽo gọt trong những khoảnh khắc ta ngồi một mình. Nhưng sự thật là, con người có tính relational (tính quan hệ) sâu sắc. Chúng ta không chỉ “là” chính mình; chúng ta còn “trở thành” chính mình thông qua tấm gương phản chiếu từ những người xung quanh. Mỗi mối quan hệ giống như một bộ lọc, để lộ ra những mảng màu khác nhau trong bức chân dung tâm hồn của chúng ta.
Có những người khiến ta nói nhiều hơn. Có những người khiến ta nghĩ sâu hơn. Có những người khiến ta cười nhiều hơn. Có những người khiến ta dám làm điều trước đây mình sợ. Và có những người chỉ cần xuất hiện một thời gian cũng đủ khiến ta nhận ra: mình không còn muốn trở thành người như trước nữa. Có lẽ chúng ta vẫn thường nghĩ về bản thân như một con người tương đối cố định. “Tôi là người hướng nội.” “Tôi vốn không thích tranh luận.” “Tôi không giỏi thể hiện cảm xúc.” “Tôi là người độc lập.” “Tôi không bao giờ làm điều đó.” Nhưng rồi chúng ta gặp một người. Và thật kỳ lạ, khi ở bên họ, ta nói nhiều hơn bình thường. Ta trở nên hài hước hơn. Hoặc mềm mại hơn. Hoặc can đảm hơn. Có khi ngược lại: một người khiến ta im lặng, dè chừng, liên tục tự hỏi mình có đang làm sai điều gì không.
Cùng một con người, nhưng những mối quan hệ khác nhau dường như gọi ra những phiên bản rất khác nhau. Điều đó không nhất thiết có nghĩa chúng ta giả tạo. Có thể chỉ đơn giản là con người không được hình thành hoàn toàn trong cô độc. Chúng ta trở thành mình, một phần, qua cách người khác nhìn chúng ta, đối xử với chúng ta và tạo ra không gian để chúng ta được là ai. Và nếu vậy, một câu hỏi thú vị hơn “Tôi là người như thế nào?” có thể là: “Tôi trở thành ai khi ở bên người này?”
Chúng ta không chỉ có một phiên bản của mình

Có một phiên bản của bạn khi ở bên gia đình. Một phiên bản khi gặp người bạn thân nhất. Một phiên bản khi yêu. Một phiên bản khi đi làm. Một phiên bản khi đứng trước một người mà bạn rất ngưỡng mộ. Và một phiên bản khi chỉ có một mình. Nếu để ý, chúng ta sẽ nhận ra sự khác biệt ấy trong những điều rất nhỏ.
Có người bạn khiến bạn có thể nói chuyện hàng giờ mà không cần chuẩn bị câu chuyện. Có người đồng nghiệp khiến bạn tự nhiên trở nên nghiêm túc, sắc sảo hơn. Có người khiến bạn luôn muốn chứng minh rằng mình đủ tốt. Có người khiến bạn không ngại nói: “Tôi không biết.” Có người khiến bạn trở thành người chăm sóc. Có người khiến bạn muốn được chăm sóc. Có người làm bạn nhớ lại một phần tuổi trẻ. Có người khiến bạn bắt đầu nghĩ nghiêm túc về tương lai. Và có những người, chỉ cần ở cạnh họ, bạn nhận ra mình đã thay đổi. Không phải vì họ nói với bạn phải thay đổi. Mà bởi mối quan hệ ấy tạo ra một không gian trong đó một phần con người bạn có cơ hội xuất hiện.
Đây là một trong những điều thú vị nhất về bản sắc cá nhân: nó không chỉ được tạo nên bởi những gì chúng ta nghĩ về mình khi ở một mình, mà còn được phản chiếu qua những mối quan hệ mà chúng ta bước vào.
Lớp thứ nhất: Gia đình dạy chúng ta những niềm tin đầu tiên về chính mình
Trước khi biết mình là ai, chúng ta đã được người khác gọi tên. “Con là đứa ngoan.” “Con nhạy cảm quá.” “Con phải mạnh mẽ.” “Nhà mình không có ai làm nghề đó.” “Con học giỏi thì sau này mới có tương lai.” “Con là chị cả, phải biết nhường em.” “Con gái thì nên…” “Con trai thì phải…” Gia đình là một trong những nơi đầu tiên chúng ta học cách hiểu thế giới và cũng là nơi chúng ta học cách hiểu chính mình. Một đứa trẻ thường không có đủ khoảng cách để tự hỏi: “Điều này có thực sự đúng về mình không?” Nếu được nghe đủ lâu rằng mình là người nhút nhát, có thể ta bắt đầu sống như một người nhút nhát. Nếu luôn được khen vì ngoan, ta có thể học cách đặt nhu cầu của người khác lên trước nhu cầu của mình. Nếu lớn lên trong một gia đình coi thành tích là thước đo giá trị, ta có thể mang theo cảm giác rằng nghỉ ngơi là lười biếng, thất bại là đáng xấu hổ và mình luôn phải làm thêm một chút nữa để xứng đáng.
Nhưng gia đình không chỉ để lại những giới hạn. Có những gia đình cho một đứa trẻ niềm tin rằng: “Con có thể thử.” “Không sao nếu con thất bại.” “Con không cần giống ai cả.” “Con có thể thay đổi.” Những câu nói ấy đôi khi ở lại lâu hơn chúng ta tưởng. Đến tuổi trưởng thành, một người có thể đã quên chính xác ai từng nói với mình câu đó. Nhưng cảm giác “mình có thể” vẫn còn.
Đó là lý do những mối quan hệ đầu tiên có sức ảnh hưởng đặc biệt.Chúng không chỉ cho chúng ta ký ức. Chúng có thể cho chúng ta ngôn ngữ để nói về chính mình. Và đôi khi, trưởng thành là quá trình nhận ra: Có những điều mình tưởng là tính cách. Thực ra chỉ là một niềm tin mình đã học được từ rất sớm.
Lớp thứ 2: Bạn bè là nơi chúng ta thử nghiệm một phiên bản khác

Nếu gia đình là nơi chúng ta nhận những định nghĩa đầu tiên về mình, tình bạn thường là nơi chúng ta bắt đầu thử viết lại chúng. Đặc biệt khi còn trẻ. Ta có thể ăn mặc khác đi vì một nhóm bạn. Nghe một loại nhạc mới. Đọc một cuốn sách mà trước đây chưa từng nghĩ sẽ đọc. Bắt đầu nói ra quan điểm. Đi đến một nơi chưa từng đến. Hoặc đơn giản là lần đầu tiên nhận ra: “À, hóa ra mình cũng có thể là người như thế này.”
Bạn bè cho chúng ta một thứ rất quan trọng: không gian thử nghiệm. Có người bạn khiến bạn trở nên nghịch ngợm hơn. Có người khiến bạn nói về những điều sâu sắc mà ở nơi khác bạn không bao giờ đề cập. Có người khiến bạn dám mơ lớn. Có người kéo bạn trở lại mặt đất. Có người chỉ cần nhìn bạn là đã hiểu hôm nay bạn không ổn.
Và cũng có những tình bạn khiến chúng ta nhận ra điều ngược lại. Rằng mình đang cười ít đi. Đang tự kiểm duyệt nhiều hơn. Đang sợ bị đánh giá. Đang phải liên tục chứng minh mình thuộc về nhóm này. Đó là lúc câu hỏi không còn chỉ là: “Người bạn này có tốt với mình không?” Mà có thể là: “Tôi trở thành ai khi ở bên người này?”
Một tình bạn đáng giá không nhất thiết là tình bạn trong đó hai người giống nhau. Có khi nó đẹp chính vì hai người rất khác. Bạn không cần phải nghĩ giống tôi để tôi tôn trọng bạn. Bạn không cần sống giống tôi để tôi yêu quý bạn. Và tôi cũng không cần thu nhỏ mình để được thuộc về thế giới của bạn. Có lẽ một tình bạn trưởng thành không phải là: “Chúng ta giống nhau đến mức nào?” Mà là: “Chúng ta có thể khác nhau đến đâu mà vẫn cảm thấy an toàn khi ở cạnh nhau?”
Lớp thứ ba: Tình yêu đưa chúng ta đến gần nhất với phần dễ tổn thương của mình
Tình yêu có một khả năng đặc biệt: nó khiến những phần chúng ta thường che giấu trở nên khó che giấu hơn. Khi yêu, chúng ta không chỉ gặp một người khác. Chúng ta gặp lại chính mình trong một hoàn cảnh mà mình không thể hoàn toàn kiểm soát. Nỗi sợ bị bỏ rơi. Nhu cầu được công nhận. Sự ghen tuông. Khao khát được lựa chọn. Nỗi sợ mình không đủ tốt. Nhu cầu được gần gũi nhưng đồng thời cũng muốn giữ khoảng cách. Có những điều chúng ta tưởng mình đã vượt qua, cho đến khi một mối quan hệ chạm đúng vào nó. Và rồi ta nhận ra: “Hóa ra mình vẫn còn sợ điều này.” Tình yêu vì thế có thể là một tấm gương rất rõ.
Nhưng một mối quan hệ thân mật không nhất thiết chỉ phơi bày những điểm yếu. Nó cũng có thể cho phép chúng ta khám phá những khả năng mà trước đây mình chưa từng biết. Một người có thể khiến bạn dám nói: “Em cần anh.” Hoặc: “Anh đang buồn.” Hoặc: “Điều này làm em tổn thương.” Hoặc đơn giản: “Anh không biết phải làm gì.” Đối với một người luôn được dạy phải mạnh mẽ, đó có thể là một thay đổi rất lớn. Bởi sự dễ tổn thương không nhất thiết là yếu đuối.
Đôi khi, nó là khả năng để một người khác nhìn thấy mình mà không cần diễn vai mạnh mẽ. Nhưng tình yêu cũng đặt ra một ranh giới quan trọng. Gần một người không có nghĩa là đánh mất mình. Yêu một người không có nghĩa phải thích mọi thứ họ thích. Hiểu một người không có nghĩa phải đồng ý với tất cả những gì họ làm. Và trở thành “chúng ta” không có nghĩa là không còn “tôi”. Một mối quan hệ trưởng thành có thể chứa đồng thời hai câu: “Tôi yêu bạn.” và “Tôi vẫn là tôi.”
Lớp thứ tư: Công việc cho chúng ta nhìn thấy năng lực và giới hạn

Có những phiên bản của chúng ta chỉ xuất hiện khi đi làm. Một người tưởng mình không có khả năng lãnh đạo cho đến khi được giao một đội nhóm. Một người luôn nghĩ mình không giỏi nói trước đám đông cho đến khi phải đứng lên trình bày một ý tưởng mà mình thực sự tin tưởng. Một người nghĩ mình không sáng tạo cho đến khi được trao đủ tự do. Và cũng có người từng rất tự tin nhưng sau vài năm trong một môi trường không phù hợp lại bắt đầu nghi ngờ chính mình. Công việc vì thế không chỉ là nơi chúng ta kiếm sống. Nó cũng là một phòng thí nghiệm của bản sắc. Ở đó, chúng ta nhìn thấy mình khi chịu áp lực. Khi thất bại. Khi cạnh tranh. Khi được trao quyền. Khi bị từ chối. Khi phải chịu trách nhiệm. Khi làm việc với một người giỏi hơn mình.
Một người sếp tốt đôi khi không phải người luôn khen chúng ta. Họ có thể là người nói: “Chị nghĩ em làm được nhiều hơn thế.” Và quan trọng hơn, họ cho chúng ta cơ hội để kiểm chứng điều đó. Một người đồng nghiệp tốt cũng có thể làm thay đổi cách ta nhìn về năng lực của mình. Không phải bằng những lời động viên sáo rỗng. Mà bằng việc họ đặt ra một tiêu chuẩn mới: “Có thể làm thế này.” “Có thể nghĩ sâu hơn.” “Có thể làm tốt hơn.”
Có những người bước vào sự nghiệp của chúng ta như một người cộng sự. Nhưng rời đi với vai trò của một cột mốc. Bởi sau khi làm việc với họ, ta không còn nhìn năng lực của mình theo cách cũ.
Mỗi mối quan hệ đều đánh thức một phiên bản khác của chúng ta
Có lẽ đó là lý do một số người bước vào đời ta rất lâu nhưng không thay đổi được nhiều điều. Trong khi một người chỉ xuất hiện vài tháng lại khiến chúng ta nhớ nhiều năm. Một người thầy có thể khiến ta tin rằng mình có khả năng. Một người bạn có thể khiến ta dám nói thật. Một đồng nghiệp có thể khiến ta nhận ra mình có thể làm nhiều hơn. Một người yêu có thể khiến ta hiểu cảm giác được nhìn thấy. Một người từng làm ta tổn thương có thể khiến ta học cách đặt giới hạn. Và một người từng rời đi có thể để lại một câu hỏi mà nhiều năm sau chúng ta mới trả lời được.
Điều đó không có nghĩa tất cả những người bước vào đời ta đều “đến để dạy ta một bài học”. Đôi khi một mối quan hệ đơn giản chỉ là một mối quan hệ. Có những người đến vì đúng thời điểm. Có người vì một hoàn cảnh. Có người ở lại. Có người rời đi. Chúng ta không cần biến mọi cuộc gặp gỡ thành một câu chuyện lớn.
Nhưng có một điều đáng để quan sát: Sau khi ở bên một người đủ lâu, chúng ta thường mang theo một phần nào đó của mối quan hệ ấy. Một cách nói. Một cách nghĩ. Một tiêu chuẩn. Một nỗi sợ. Một niềm tin. Một thói quen. Một câu hỏi. Hoặc một phiên bản mới của chính mình.
Và cũng có những mối quan hệ khiến chúng ta nhỏ lại
Đây có lẽ là phần khó nhìn nhất. Bởi khi nói về relationship, chúng ta thường hỏi: “Người này có tốt với tôi không?” Nhưng đôi khi một câu hỏi sâu hơn là: “Tôi đang trở thành người như thế nào trong mối quan hệ này?” Có phải tôi ngày càng im lặng? Có phải tôi liên tục xin lỗi vì những nhu cầu rất bình thường? Có phải tôi sợ nói ra điều mình thực sự nghĩ? Có phải tôi luôn phải chứng minh rằng mình xứng đáng? Có phải tôi đã ngừng thử những điều mình từng thích? Có phải tôi đang sống nhỏ lại để giữ một mối quan hệ?
Ngược lại: Có phải tôi tò mò hơn? Tự tin hơn? Độc lập hơn? Trung thực hơn? Có trách nhiệm hơn? Dám thử hơn? Dám thất bại hơn? Một mối quan hệ tốt không nhất thiết khiến chúng ta luôn vui. Một người quan trọng với chúng ta cũng không nhất thiết luôn đồng ý. Đôi khi chính một người dám nói: “Tôi không nghĩ bạn đúng” lại là người tôn trọng chúng ta nhất. Bởi họ không cần chúng ta giống họ để tiếp tục yêu quý, tôn trọng hoặc đồng hành. Một mối quan hệ có chiều sâu không xóa bỏ sự khác biệt. Nó đủ rộng để chứa sự khác biệt.

Thế nên, câu hỏi không chỉ là “ai đang ở bên tôi”
Có một cách khác để nhìn về các mối quan hệ. Không phải bằng danh sách những người “tốt” và “xấu”. Không phải bằng việc cố xác định ai là “toxic”, ai là “healthy”. Mà bằng cách quan sát chính mình. Tôi nói như thế nào khi ở bên người này? Tôi có dám nói điều mình thực sự nghĩ không? Tôi có cảm thấy mình cần phải diễn một vai nào đó không? Tôi có trở nên tò mò hơn về cuộc sống không? Tôi có thấy mình rộng ra hay nhỏ lại? Tôi có thể vừa gần gũi vừa giữ được sự độc lập không? Tôi có thể thất bại mà không cảm thấy mình mất giá trị không?
Và có lẽ câu hỏi quan trọng nhất: Người này đang đánh thức điều gì trong tôi? Có thể là sự can đảm. Có thể là sự mềm mại. Có thể là trí tò mò. Có thể là tham vọng. Có thể là khả năng yêu. Cũng có thể là một nỗi sợ mà chúng ta chưa từng gọi tên. Bởi đôi khi người khác không tạo ra một phiên bản mới của chúng ta. Họ chỉ khiến một phiên bản vốn đã tồn tại có cơ hội được nhìn thấy.
Chúng ta không chỉ chọn người để đi cùng, chúng ta cũng chọn phiên bản của mình sẽ được gọi ra
Có lẽ trưởng thành không phải là tìm được những người luôn khiến ta cảm thấy dễ chịu. Cũng không phải xây dựng một cuộc đời trong đó mọi mối quan hệ đều hoàn hảo. Mà là ngày càng nhận biết rõ hơn: Ai khiến mình mở rộng? Ai khiến mình dám nói? Ai khiến mình nghĩ sâu hơn? Ai khiến mình trở nên tử tế hơn? Ai khiến mình dám thử? Ai khiến mình nhìn thấy một khả năng mà trước đây mình chưa từng nhìn thấy?
Và ngược lại: Ở bên ai, mình đang dần trở thành người mà mình không muốn trở thành? Chúng ta không thể kiểm soát hoàn toàn những người bước vào đời mình. Nhưng chúng ta có thể quan sát những gì xảy ra với mình khi ở cạnh họ. Bởi cuối cùng, một mối quan hệ không chỉ được đo bằng câu hỏi: “Người ấy có ý nghĩa với tôi đến đâu?” Mà còn bằng một câu hỏi lặng lẽ hơn: “Tôi đã trở thành ai trong những năm tháng có người ấy ở bên?”
Và có lẽ, sau tất cả những mối quan hệ đã đi qua đời mình, điều đáng để nhìn lại không phải là ai đã ở lại. Mà là: Ai đã giúp chúng ta trở thành một phiên bản rộng hơn của chính mình?Ai đã khiến chúng ta đủ an toàn để được là mình? Ai đã khiến chúng ta đủ can đảm để thay đổi?
Và quan trọng nhất: Khi ở bên những người quan trọng nhất trong đời, chúng ta đang trở thành phiên bản nào của chính mình?


FOLLOW US