Type to search

Điều khiến ta mệt mỏi không phải cuộc sống mà là cách ta chống lại nó

Chia sẻ

Giữa một thế giới luôn thúc giục chúng ta phải nhanh hơn, quyết đoán hơn và kiểm soát nhiều hơn, cuốn sách “Sức mạnh của Đạo” (The Power of the Dao) của Max Landsberg đặt ra một câu hỏi khác: Liệu chúng ta có thể sống và làm việc hiệu quả hơn bằng cách bớt chống lại dòng chảy của cuộc sống?

1. Nghịch lý của văn hóa hiệu suất: Càng kiểm soát, càng mất kiểm soát

Có một nghịch lý khá phổ biến trong đời sống hiện đại: Càng muốn kiểm soát mọi thứ, chúng ta càng dễ cảm thấy mất kiểm soát.

Ta lên kế hoạch cho công việc, lịch trình, các mối quan hệ, sức khỏe và cả tương lai. Ta học cách đặt mục tiêu, tối ưu thời gian, nâng cao hiệu suất. Nhưng rồi, sau tất cả những nỗ lực ấy, không ít người vẫn rơi vào một trạng thái quen thuộc: mệt mỏi, căng thẳng và cảm giác lúc nào cũng phải cố thêm một chút nữa.

Khi sự kiệt sức xuất hiện, liệu có phải chúng ta đang nỗ lực sai hướng?

Có lẽ vấn đề không nằm ở việc chúng ta chưa đủ nỗ lực. Có thể, đôi khi, chúng ta đang nỗ lực sai hướng.

Đó cũng là điểm xuất phát của “Sức mạnh của Đạo” (The Power of the Dao) của Max Landsberg – một cuốn sách tìm cách đưa những nguyên lý tưởng như cổ xưa của Đạo giáo vào đời sống và công việc hiện đại. Thay vì đặt câu hỏi làm thế nào để làm được nhiều hơn, cuốn sách gợi mở một câu hỏi tinh tế hơn: Làm thế nào để hành động mà không liên tục chống lại chính mình?

2. “Thuận theo dòng chảy” – Sự tĩnh lặng chủ động, không phải buông xuôi

Trong cách hiểu phổ biến, “thuận theo tự nhiên” đôi khi dễ bị đồng nhất với việc buông xuôi, không cố gắng. Nhưng đó không phải điều Max Landsberg muốn nói.

Ông sử dụng những nguyên lý của Đạo giáo để nói về một trạng thái chủ động nhưng không cưỡng ép – khi con người biết quan sát hoàn cảnh, nhận diện dòng chảy đang diễn ra và lựa chọn cách hành động phù hợp thay vì liên tục đối đầu với thực tại.

“Bởi có những lúc, thứ khiến chúng ta kiệt sức không phải bản thân công việc, mà là cuộc chiến liên tục với những điều đang xảy ra.”

Một kế hoạch không diễn ra như dự kiến. Một cuộc trò chuyện không cho kết quả mong muốn. Một cơ hội bị bỏ lỡ. Chúng ta thường phản ứng bằng cách cố kiểm soát nhiều hơn. Nhưng Đạo giáo đặt ra một khả năng khác: Quan sát trước khi hành động, thích nghi thay vì cưỡng ép, và tìm cách hòa mình vào dòng chảy thay vì cố bẻ nó theo ý mình.

3. Bảy nguyên lý và nhãn quan ứng dụng hiện đại

Max Landsberg không cố biến Đạo giáo thành một hệ thống bí truyền. Từng là cựu lãnh đạo tại các tập đoàn tư vấn hàng đầu thế giới như McKinsey, Heidrick & Struggles và Korn Ferry, ông tiếp cận Đạo bằng ngôn ngữ của tư duy quản trị hiện đại, đặt bên cạnh các mô hình quen thuộc của phương Tây như Thinking, Fast and Slow (Daniel Kahneman), Liệu pháp nhận thức – hành vi (CBT) hay Tháp nhu cầu Maslow.

Âm và Dương: Nghỉ ngơi là một phần của hành động

Chúng ta thường đánh giá cao trạng thái “Dương”: chủ động, năng động, bận rộn, tiến về phía trước. Nhưng nếu luôn ở trạng thái đó, cơ thể sẽ kiệt quệ. Đạo giáo nhắc nhở rằng: Nghỉ ngơi không phải phần thưởng sau khi hoàn thành mọi việc. Nó là một phần bắt buộc để năng lượng tiếp tục vận hành.

Lý (Khuôn mẫu vận hành): Nhận diện nhịp điệu ngầm của vạn vật

Mọi sự việc, tổ chức hay cuộc trò chuyện đều sở hữu một “khuôn mẫu” (pattern) hoặc cấu trúc vận hành riêng. Giống như một nhà quản trị sắc bén hay một nghệ sĩ tinh tế, thay vì lao vào hành động một cách mù tịt, nguyên lý khuyên ta nên dành khoảng lặng để quan sát, giải mã các quy luật ngầm đang chi phối bối cảnh trước khi đưa ra quyết định.

Tự Nhiên (Bản chất vốn dĩ): Tôn trọng thực tại thay vì áp đặt

Mọi cá thể hay hoàn cảnh đều có “tính vốn dĩ” riêng. Điển tích “Tái Ông thất mã” là một biểu hiện cho thái độ này: giữ cho tâm trí đủ rộng để đón nhận thực tại như nó vốn là. Một biến cố hôm nay chưa chắc đã là tai ương. Thay vì hỏi “Tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi?”, câu hỏi hữu ích hơn là: “Bản chất của việc này là gì và tôi chưa nhìn thấy cơ hội nào trong đó?”. Đó là năng lực trì hoãn phán xét – một đặc quyền đắt giá trong thời đại vội vã.

Phác (Khối gỗ chưa đẽo): Trở về với sự nguyên bản và tối giản

Trong giới xa xỉ hay quản trị đỉnh cao, sự tinh tế nhất luôn nằm ở sự tối giản (Simplicity). Phác là trạng thái thuần khiết, chưa bị nhồi nhét bởi những kỳ vọng, định kiến hay sự phức tạp hóa không cần thiết. Khi đối mặt với một cuộc khủng hoảng hay một quyết định lớn, gọt bỏ những suy nghĩ rườm rà để đưa mọi thứ về cốt lõi nguyên bản chính là cách nhanh nhất để giải phóng gánh nặng tâm trí.

Vô Vi (Hành động không cưỡng ép): Nghệ thuật nương theo dòng chảy

Vô vi hoàn toàn không phải là thụ động hay buông xuôi. Đó là nghệ thuật hành động đúng lúc, đúng chỗ và không gồng mình chống lại quy luật tự nhiên. Tương tự như môn thể thao lướt sóng: Bạn không thể bắt đại dương tạo ra sóng theo ý mình, nhưng bạn hoàn toàn có thể chọn thời điểm thích hợp nhất để đứng lên tấm bảng và lướt đi một cách mượt mà nhất.

Đức (Năng lượng tích cực): Sự lan tỏa từ nội lực cân bằng

Khi bạn sống đúng với bản thể và vận hành thuận theo tự nhiên, bạn tích tụ được “Đức” – nguồn năng lượng nội tại thuần khiết và mạnh mẽ. Nguồn năng lượng này không chỉ giúp bạn giữ được sự điềm tĩnh mà còn tự động lan tỏa sự ảnh hưởng tích cực đến đồng nghiệp, gia đình và môi trường xung quanh một cách tự nhiên mà không cần dùng đến quyền lực hay sự kiểm soát.

Chân Nhân: Chạm tới trạng thái “Dòng chảy” (Flow) vĩnh cửu

Nguyên lý cuối cùng là đỉnh cao của sự hợp nhất. Chân Nhân là người đã làm chủ 6 nguyên lý trên, đạt đến trạng thái tự do tuyệt đối. Khi ấy, bạn sống và làm việc trọn vẹn trong “trạng thái dòng chảy” (Flow state): tập trung tuyệt đối, mọi hành động diễn ra thật dễ dàng, không tốn năng lượng mà ngược lại còn tái tạo nguồn sống cho chính mình.

4. Sức mạnh của người biết khi nào không cần cố thêm

Trong nhiều năm, chúng ta được dạy rằng hiệu quả đồng nghĩa với tốc độ. Nhưng một đời sống được tối ưu đến mức tuyệt đối vẫn có thể trở thành một đời sống kiệt sức. Max Landsberg mang đến một định nghĩa khác về sự thành công: Không phải làm việc ít hơn để đạt được ít hơn, mà là sử dụng năng lượng một cách khôn ngoan hơn.

STYLE tin rằng phong thái sang trọng thực sự của người trưởng thành không nằm ở bảng lịch trình kín lịch hay sự phán xét vội vã. Mà là lúc bạn nhận ra: Mình không cần phải gồng mình chống lại cả thế giới.

Có những giai đoạn trong đời, ta tin rằng chỉ cần cố gắng đủ nhiều thì mọi thứ sẽ đúng đắn. Nhưng rồi ta nhận ra: Một cơ thể kiệt sức không thể bị thuyết phục rằng nó vẫn phải tiếp tục, và một tâm trí quá tải cần một khoảng trống hơn là một kế hoạch mới. Có lẽ, mạnh mẽ không phải lúc nào cũng là lao về phía trước. Đôi khi, mạnh mẽ là biết dừng lại đủ lâu để nhìn xem dòng nước đang chảy về đâu và thong dong đi cùng nó.

Tags::