Type to search

Chia sẻ

The black sheep (con cừu đen) là một ẩn dụ trong tiếng Anh được dùng để chỉ những kẻ khác biệt hoặc bị cô lập trong một gia đình hay tổ chức, cộng đồng. Cảm giác của kẻ bị kì thị, chắc hẳn không mấy dễ chịu gì. Nhưng đám đông không phải lúc nào cũng đúng.

Và sống để làm hài lòng tất cả mọi người liệu có phải là điều hạnh phúc?

Chân lý số đông

Mặc nhiên là đúng. À, thông thường là vậy. Cái này không cần kiểm chứng, ai cũng phải đồng ý với tôi. Tại sao? Bởi khởi nguyên của loài người để sinh tồn và phát triển chính là dựa vào văn hoá cùng tập tục bầy đàn. Sự đoàn kết tạo nên những cộng đồng vững chãi chống lại thiên tai, kẻ thù, dịch bệnh, nạn đói và gìn giữ giống loài. Tuy nhiên, để điều hành và quản lý các nhóm người, luật lệ đã ra đời. Luật lệ được xây dựng trên nền tảng môi trường, văn hoá và các lễ nghi. Nói chung, chẳng có gì sai hết cả đối với cái quá trình phát triển tự nhiên này nếu không muốn nói là cần cảm ơn chúng vì nền văn minh mà chúng ta đang được thừa hưởng ngày nay.

Thế nhưng, mọi thành quả đều có mặt trái của nó. Sự răm rắp rập khuôn nuôi dưỡng từ từ trong mỗi cá thể sự e sợ bị ruồng bỏ, bị lạc lõng, bị tẩy chay nếu dám khác biệt, nếu đi ra ngoài ranh giới của quy chuẩn. Từ đó, thật dễ dàng nhìn thấy các bản sao tương tự nhau ngập tràn trong nhà ngoài ngõ. Nhàm chán và buồn bã!

Đám đông tạo nên lý thuyết. Đám đông đại diện sự thật. Đám đông quyết định xu hướng. Đám đông đánh giá giá trị. Đám đông tung hô. Đám đông ném đá. Vai trò của đám đông đôi khi vĩ đại đến đáng sợ, lu mờ từng cá thể bên trong nó và hiển nhiên là khó khăn để chấp nhận một dấu hiệu chệch pha. Tôi có một người bạn sinh ra trong gia đình nề nếp tại Hà Nội với nhiều thế hệ sống ở phố cổ. Tuổi thơ của cô được nuôi dưỡng trong những khuôn phép nghiêm khắc nhất. Tóc cô dài ngang vai, nói năng nhỏ nhẹ, cử chỉ thanh nhã, trước khi ăn luôn mời và không bao giờ về nhà sau 9h tối. Đã thế lại dong dỏng cao, da trắng, mặt xinh nên khối anh xin chết mà cũng chỉ dám đứng từ xa ngó lại thèm thuồng. Tưởng cuộc đời cô sẽ êm đềm bên một anh công chức nào đấy bố mẹ tìm cho thì ai ngờ, đùng một phát tôi nhìn thấy cô trên quầy Dj của quán bar. Lúc đầu cứ ngờ ngợ mình nhìn nhầm nên tiến sát gần hơn nhìn cho rõ. Nhạc xong, đổi phiên cô cũng thấy tôi, hồ hởi lao đến choàng vai bá cổ, người nồng nặc mùi khói và rượu chào hỏi ôm ấp. Cô thiếu nữ Hà Nội năm nào biến đâu mất, chỉ còn trước mắt một thanh niên bất cần và sành điệu. Tiệc tan, ngồi nghe cô kể chuyện đời mình va vào một cậu “playboy” công tử chính hiệu, yêu si mê, bất kể sự ngăn cấm của bố mẹ mà đi theo mối tình đầu. Rồi anh chàng ra đi. Bài học lớn đầu đời chua xót. May thay, cô không buông xuôi mà hiểu được bản thân thực sự cần gì. Cô đi học trở thành một DJ và yêu cuộc sống hiện tại của mình từ đó.

Những nẻo đường tự do

Mỗi chúng ta là một cơ thể khác biệt với tình cảm và suy nghĩ không giống nhau, ngay cả khi có được nuôi dưỡng tương tự nhau đi chăng nữa. Món quà đó của tạo hoá đã luôn tạo ra trong bất kì đám đông hay hội nhóm nào những cá thể mà mong muốn của họ là đi ngược lại với những quy chuẩn. Họ không thích sự rập khuôn, chán ghét phải để ý tới cái nhìn của người khác, sống và quyết định theo bước chân đã được vạch sẵn. Thế là họ vượt qua sự sợ hãi, bươn mình bứt phá để thay đổi. Họ trở thành những người “lập dị” hoặc khó hiểu trong mắt nhiều người. Nhưng chẳng quan trọng gì cả, thoả mãn cái tôi bản thân, tập trung vào ước mơ cùng hạnh phúc của chính mình mới là mục đích duy nhất.

Chắc chắn, không phải sự khác biệt nào cũng mang đến những cá nhân kiệt xuất, hay người tạo trào lưu. Không phải kẻ bứt phá nào cũng cập bến vinh quang. Rất nhiều trường hợp có kết cục thê thảm hoặc nhẹ hơn là trở thành trò cười cho thiên hạ, lưu một vết thương trong lòng. Tuy nhiên, nếu không bao giờ thử, không dũng cảm đập tan bức tường để bước qua phía bên kia cánh cửa, làm sao biết được điều gì đang chờ đợi mình? Chính vì thế, tôi nghĩ dám khác biệt chưa bao giờ là một lựa chọn sai. Nó chỉ nông nổi và tệ hại khi bạn chưa chuẩn bị sẵn sàng cho nó mà thôi. Bởi phải trang bị đầy đủ kiến thức, tư duy, tình cảm thì bạn mới thực đủ bản lĩnh đón nhận mọi chông gai, đối diện với đắng cay cùng ngọt ngào phía trước.

Tôi vốn luôn thích những người biết thắp lửa cho cuộc sống bản thân. Đôi khi khác biệt từ họ không phải là một màu nhuộm tóc rực rỡ, một nghề nghiệp độc đáo hay lịch sử tuổi trẻ phi thường mà chỉ đơn giản bằng mỗi điều nhỏ bé hàng ngày họ dành thời gian để trải nghiệm và để tâm, cho dù có vẻ ngớ ngẩn đến đâu đi nữa. Tất cả chúng đều mang đến sự bình thản tự tâm, hài lòng với hiện tại, quá khứ lẫn tương lai. Rốt cuộc hạnh phúc đích thực là yêu được bản thân, là cảm thấy mỗi ngày luôn lấp lánh thú vị bất kể đôi khi đi ngược lại quan điểm của số đông. Sống cho chính mình chính là như vậy!

Pocket
Tags:

You Might also Like