Type to search

Tin văn hóa

Ba đồng một mớ tình thương

Chia sẻ

Có lần tôi vô tình lạc vào một bữa chuyện trò tâm sự của vài quý ông thành đạt độc thân ngoại hình không đến nỗi nhưng nhất định chưa chịu gắn đời mình với ai. Chuyện rôm rả vui vẻ cho đến khi tôi hỏi: “Các anh sợ phụ nữ nhất ở điểm nào?” Cả bốn anh cùng đồng loạt trả lời: “Cứ 10 cô thì 9 cô mắc bệnh than, cô còn lại thì trốn đâu tìm chưa ra nữa!” À, hoá ra, phụ nữ có một cái dịch mà đàn ông sợ đến mức thà tàng hình luôn còn hơn là lại gần. Nó có tên là THAN.

Sự mạnh mẽ cũng cần phải luyện tập. Bằng nhiều phương pháp, trong đó có cách như trước khi “trình bày hoàn cảnh”, bạn hãy thử hít thở sâu, lấy bình tĩnh và nhìn nhận lại một lần nữa mọi việc.

Và thế là em không thể ngăn mình càm ràm, buồn bã, tỏ thái độ với một người, hai người và đôi khi là cả thế giới, nơi có những người không biết rõ em là ai, ví dụ như mạng xã hội. Đôi lúc em khiến người đối diện có cảm tưởng cuộc đời em là một bi kịch mà em là nạn nhân vĩnh viễn không có lối thoát. Ngày qua ngày, nhất định luôn có một ai đó hay cái gì đó khiến 24 giờ của em trở nên tồi tệ khổ sở: từ cơn mưa dai dẳng đến anh người yêu quên ngày kỷ niệm; từ ông sếp khó tính đến bà hàng xóm hay buôn chuyện… Bất kể điều gì cũng có thể làm em khó chịu rồi em nhất định phải bộc thoát nó ra ở chỗ nào đấy, mà cách dễ nhất là em lên mạng ghi một cái status dài thườn thượt, chờ đợi sự sẻ chia qua like lẫn comment.

Tôi tin phụ nữ luôn có một phần yếu đuối ở sâu thẳm bên trong mình. Cả đàn ông cũng vậy. Nhưng có người khống chế nó, còn có người thì không. Mà một trong những biểu hiện rõ nét nhất chính là để nó phát tác ra bên ngoài qua những lời than thở phiền não. Tôi có cô bạn tên M, cứ hễ gặp là bật máy liên tục không ngừng nghỉ về các vấn đề bản thân. Nào là chuyện công ty, chuyện đồng nghiệp, chuyện em trai, chuyện ông chú, chuyện người yêu… lúc nào cũng có một cái chuyện không ra gì để cô kể lể và bực bội tủi thân. Lâu dần, hang cùng ngõ hẽm gia đình tình cảm của cô tôi đều được nghe hết, kể cả việc anh bạn trai đi ngoại tình lang chạ bao nhiêu lần mỗi lần bao nhiêu phút cũng được nghe luôn. Ban đầu, thôi thì cũng hơi mệt nhưng tôi nghĩ chắc cô ấy tin tưởng mình lắm nên mới mạnh dạn mở lòng như vậy. Dễ dàng gì cởi mở tấm lòng đâu, nhất lại là nhiều thứ tế nhị sâu thẳm như thế. Tuy nhiên, vô tình đi ăn với một chị khác cũng quen M. Hỏi han được 3 câu, chi kia đã bảo luôn: “Uầy, em có biết không? Con bé M ý nó khổ thân lắm, nó kể với chị là người yêu nó đi ngoại tình tận mười mấy lần rồi mà lần nào cũng tận xxx phút…” Nghe đến đó, tôi ngớ cả người. Hoá ra mình không phải là người duy nhất được sẻ chia.

Lại có những cô gái yếu đuối khác, trên các trang mạng xã hội của họ là hằng hà trường ca về cuộc sống cô đơn, mệt mỏi, tình yêu phản bội, anh A, chị B thất tin bất tín. Chưa hết, mỗi ngày báo chí, thông tin hết đưa tin ngôi sao này hôm nay tung hô hạnh phúc ra sao, hôm sau đã ào ào tố nhau giả dối, tâm sự đầy bi thương. Bức tranh toàn cảnh u ám, đầy mất mát, tràn ngập nạn nhân mà đa phần là phụ nữ xinh đẹp chân yếu tay mềm hùng hục hi sinh cho tình yêu và rồi thảm thiết ngã xuống. Lâu dần, với sự lan toả chóng mặt của Internet, chuyện nhà đôi khi chưa tỏ mà ngoài ngõ đã tường. Giai thoại bắt đầu thêu dệt, truyền miệng, thêm mắm dặm muối. Đến lúc này, từ chút mong mỏi được cảm thông, được lắng nghe, được đồng tình, phụ nữ trở thành một nạn nhân thực sự, thậm chí còn kinh khủng hơn trước vì bị xâu xé bởi dư luận. Đôi lúc phải bất ngờ xót xa về những tiền sử mà thiên hạ tô vẽ cho mình. Ai đau nhất bây giờ?

Những thương hại miễn phí

Khi một vấn đề hay nỗi buồn được đem kể, mong mỏi sơ khai nhất của phụ nữ chính là tự giải thoát bản thân, hi vọng nhẹ nhõm được trong khoảnh khắc. Rồi tiếp sau đó, phụ nữ dù có khi không thừa nhận nhưng họ luôn tìm kiếm sự đồng tình, một ai đó đứng về phía họ, bênh vực họ, thừa nhận họ. Sự yếu đuối được an ủi. Tôi tin đó là một biểu hiện bình thường và tự nhiên của phái nữ. Tất cả chúng ta luôn khuyến khích hãy mở lòng với nhau, rằng tổn thương chỉ có thể được xoa dịu khi đem san sẻ. Thế nhưng, việc ấy cũng chỉ là một liệu pháp tạm thời tương tự thuốc giảm đau, đến cuối cùng ai cũng phải tự đối diện với muộn phiền của mình và tìm cách giải quyết vượt qua nó. Mà đã là thuốc giảm đau thì luôn tiềm ẩn vô vàn tác dụng phụ nguy hiểm. Ví dụ như đối tượng bạn trao gởi tâm tình có đáng tin không? Hay như bạn có dần trở nên quá phụ thuộc vào lòng thương cảm của người khác?

Sự mạnh mẽ cũng cần phải luyện tập. Bằng nhiều phương pháp, trong đó có cách như trước khi “trình bày hoàn cảnh”, bạn hãy thử hít thở sâu, lấy bình tĩnh và nhìn nhận lại một lần nữa mọi việc. Hãy thử đặt cho mình câu hỏi liệu có nhất định phải cầu cứu ai đó hay không? Liệu mình đã thực sự trung thực với từng sự việc đem kể? Liệu nếu thêm một người nữa biết chuyện thì mọi thứ có khá hơn không, có nguy cơ biến tướng hay tổn hại gì không? Chia sẻ đôi khi là sự gắn kết nhân văn và ngọt ngào nhưng với một vài trường hợp nhạy cảm, lời nói bay đi không thể cứu chữa và chúng ta bắt buộc phải tập giữ lấy cho cuộc đời mình những bí mật, cho dù nó đớn đau đến đâu đi nữa.

Một cuộc tình tan vỡ, một tình bạn phản bội, một gia đình đổ nát… đều là bất hạnh cá nhân và không phải ai cũng đủ sáng suốt, trách nhiệm cũng như phẩm cách để bảo vệ nó hộ bạn. Họ có thể thương cảm cho bạn nhưng không thể giải quyết chúng. Nếu không kể là họ sẽ biến mọi thứ tệ hơn bằng những góp ý đầy tính “chiến tranh” trong lúc bạn rối bời hoặc đem rêu rao nó trong những câu chuyện làm quà bên bàn cà phê lúc rảnh rỗi.

Tôi không phản đối phụ nữ than vãn hay kêu ca. Cơ mà, ngay cả biểu hiện yếu đuối đó cũng cần phải học làm sao cho đúng để nó không trở thành phản xạ tự nhiên mỗi khi có gì không suôn sẻ xảy đến. Bên cạnh đó, bảo vệ tổn thương một cách thông minh và ý nhị cũng là bảo vệ chính mình trước thị phi, trước những cặp mắt tò mò của thiên hạ vốn luôn yêu thích bi kịch của người khác để cảm thấy được tốt hơn. Đám đông vốn dĩ chưa bao giờ an toàn, bởi ở đó bạn không hiểu rõ được từng người, không kiểm soát được hành vi đồng thời lô gic của họ đôi khi ngược với bạn. Chính vì thế, trước khi quyết định phơi bày sự thật nào, cho dù là bạn đúng hay sai trong sự thật đó, hãy cân nhắc! Phụ nữ nhất định phải sống tốt với cô đơn cùng nỗi buồn theo năm tháng. Từ đó, trưởng thành là một quãng đường thú vị, khi nhìn lại chúng ta đều có thể hãnh diện mỉm cười.

Pocket
Tags:

You Might also Like