Type to search

Vì sao tôi lại nổi giận vì những chuyện vụn vặt?

Chia sẻ

Tôi đến ngân hàng ở nước ngoài vì gặp sự cố với SIM và điện thoại, khiến tài khoản ngân hàng trực tuyến bị khóa. Sau 90 phút trò chuyện đầy kiên nhẫn, nhân viên cuối cùng thông báo rằng… họ không thể giúp được gì. Trong khoảng thời gian đó, hơn một tiếng đồng hồ trôi qua chỉ để giải thích cho một nhân viên rằng mã quốc gia không phải là một phần trong số điện thoại của tôi – cô ấy liên tục nhầm mã +82 là số địa phương. 30 phút còn lại được dùng để điều tra xem vì sao ngân hàng từng quảng bá rằng có thể dùng số Hàn Quốc để mở tài khoản, mà nay lại bảo rằng chi nhánh nhỏ không hỗ trợ.

Tôi dần mất kiên nhẫn. “Tôi đã nói rõ tình huống ngay từ đầu. Nếu lý do này khiến họ không thể giúp thì sao lại để tôi mất 90 phút? Và tại sao nhân viên đó còn nói dối rằng đây không phải dịch vụ của công ty các người?” Tôi đã lớn tiếng lúc nào không hay. Mọi ánh nhìn trong sảnh ngân hàng đều đổ dồn về phía tôi. Lại một lần nữa, tôi thất bại trong việc kiểm soát cơn giận.

Tôi vội vã đính kèm một lời xin lỗi mang tính “phòng thủ”: “Tôi biết các anh đã cố gắng giúp tôi, tôi thực sự cảm ơn. Tôi cũng hiểu đây là việc vượt ngoài tầm tay của các anh. Tôi xin lỗi vì nổi nóng, nhưng mong các anh cũng hiểu cho cảm giác của tôi. Dịch vụ của công ty các anh có vấn đề thật sự đấy!”

Ba nhân viên ngân hàng đồng loạt cúi đầu xin lỗi với vẻ mặt khiêm nhường đến mức khiến tôi… chẳng thấy hả hê chút nào. Thay vào đó là cảm giác tệ hại. Những cơn giận như thế không giúp được gì cho vấn đề, chỉ khiến tôi xấu hổ, người khác khó chịu và chẳng có ai thật sự được giải thoát cả. Những gì còn lại là tội lỗi và sự xấu hổ không dễ xóa nhòa.

Xem thêm:

Bạn xử lý cảm xúc theo cách nội tâm hay thể hiện ra bên ngoài?

Tôi rời ngân hàng như chạy trốn và tìm đến gara ô tô, nơi đã không trả lời tin nhắn của tôi suốt nhiều ngày. Sau khi tôi trình bày lý do đến, nhân viên chỉ thở dài “À… cái đó…” rồi lập tức sắp xếp lịch hẹn kỹ thuật viên. “À… cái đó…” ư? Tức là rõ ràng đã đọc tin nhắn tôi rồi mà vẫn “đã xem nhưng không trả lời”? Cơn giận lại cồn cào. Tôi hít sâu, cố kiềm lại và chỉ nói được một tiếng “Cảm ơn” rồi nhanh chóng quay mặt đi.

Thợ sửa xe hẹn đến hai lần nhưng đều hoãn, đến lần thứ ba còn trễ 30 phút. Đó là cú đánh thứ ba trong ngày. Tôi nghiến răng cười cho qua.

Nhưng những cú đánh chẳng dừng lại. Mùa khai thuế đang đến, nhiều ứng dụng tài chính chỉ chấp nhận xác minh qua tổng đài ARS, khiến người ở nước ngoài như tôi “đau tim” không ít. Nhà mạng Hàn Quốc tôi đang dùng bị rò rỉ thông tin cá nhân, và tôi thì không thể đăng ký dịch vụ bảo vệ SIM. Nếu lỡ chuyển đổi số không thành công, tôi có thể mất luôn số điện thoại Hàn Quốc – đồng nghĩa với việc trở thành “người tị nạn số”. Trong lúc loay hoay tìm giải pháp, tôi ôm máy tính và điện thoại, vò đầu bứt tóc rồi bất giác đập mạnh bàn và hét lên:

“Cái thế giới khốn kiếp này!”

Phải, tôi dễ nổi giận vì những chuyện nhỏ. Chúng chẳng đe dọa tính mạng ai, cũng không ảnh hưởng đến vận mệnh thế giới. Với những vấn đề lớn lao không thể giải quyết trong một ngày, tôi lại không vội vã. Nhưng trong thế giới đầy rẫy những điều nằm ngoài tầm kiểm soát, tôi lại không dễ buông bỏ những thứ lẽ ra nên “đúng chỗ, đúng cách”. Những dịch vụ đáng lẽ phải trôi chảy, những lời hứa đáng lẽ phải được thực hiện, khi không như kỳ vọng – tôi cảm thấy mọi thứ sụp đổ.

Xem thêm:

Điều cần thiết cho một cuộc sống xám xịt chính là sự vui vẻ!

Khi cảm giác bất lực, thất vọng, bí bách tích tụ, nó dễ bùng phát thành giận dữ. Điều đáng sợ là một khi lý trí rạn vỡ, ta không biết điều gì sẽ tràn qua vết nứt đó. Sự chán nản với thế giới, với người khác, với chính mình – có thể bùng lên chỉ vì một chuyện nhỏ. Giống như trong phim Beef (Netflix), hai nhân vật chính – những người châu Á sống ở Mỹ – đã lao vào một cuộc cãi vã trên đường chỉ vì mâu thuẫn giao thông, nhưng rồi dần trút hết những đau khổ đời mình vào nhau: từ hôn nhân đổ vỡ, khủng hoảng tuổi thơ đến thất bại kinh doanh. Tôi sợ mình cũng sẽ có lúc không kiềm chế được, trở nên “xấu tính” và bị gắn mác vĩnh viễn chỉ qua một đoạn video lan truyền.

Tôi muốn sửa mình. Tôi muốn bớt nóng nảy, bớt bốc đồng, bớt cảm thấy tội lỗi sau mỗi lần bùng nổ. Tôi từng tìm lời khuyên từ những người bạn điềm tĩnh hơn mình – nhưng ai rồi cũng từng nổi giận với tổng đài, từng lỡ lời với người thân yêu, rồi sau đó tự trách mình.

Triết gia La Mã Seneca gọi giận dữ là “một kiểu điên loạn tạm thời”. Cách đây hơn 2.000 năm, ông đã khuyên: “Liều thuốc tốt nhất cho cơn giận là trì hoãn nó.” Thiền sư Thích Nhất Hạnh cũng từng dạy: khi giận, hãy thở. Nhận diện, thừa nhận và ôm ấp cảm xúc ấy, thay vì chối bỏ hay dồn nén nó. Những lời dạy đầy trí tuệ. Nhưng tôi vẫn tự hỏi: liệu Seneca hay thiền sư có từng trải qua cảm giác phải gọi 15 cuộc trong một ngày chỉ để xác minh tài khoản ngân hàng không thành công? Hay bị nhân viên tổng đài “quảng cáo sai dịch vụ” trong suốt 90 phút?

Tôi nhớ đến bài thơ Tại sao tôi lại phẫn nộ vì những điều nhỏ nhặt của nhà thơ Kim Soo-young. Ông tự trách mình vì chỉ dám nổi giận với bà chủ quán phở hay người gác đêm đến đòi nợ – thay vì đứng lên vì quyền tự do báo chí hay phản đối chiến tranh. Nhưng ở cuối bài, ông thốt lên:

“Hỡi cát, ta nhỏ bé đến nhường nào
Gió ơi, bụi ơi, cỏ ơi, ta nhỏ bé đến chừng nào
Thật sự, ta nhỏ bé đến chừng nào…”

Tôi đồng cảm sâu sắc. Sự nhỏ bé ấy – của con người trước thế giới rộng lớn và phi lý – khiến tôi tức giận. Tôi cố gắng không đổ lỗi cho nhân viên chăm sóc khách hàng, cố gắng từ bỏ ảo tưởng rằng dịch vụ số lúc nào cũng hoàn hảo, cố gắng nhắc mình rằng con người không hoàn hảo, và không ai có nghĩa vụ phải luôn hiểu mình.

Tôi phản tỉnh. Rồi lại nổi giận. Những chuyện nhỏ tiếp tục khiến tôi tức tối – 1.000 đồng, 10.000 đồng, 100.000 đồng, một lần thất hẹn, một email không được phản hồi. Và vì chúng, tôi đánh mất tiền bạc, thời gian, danh dự, các mối quan hệ – và đôi khi, cả tình yêu dành cho chính mình.

Sự nhỏ bé này, tôi – chúng ta – biết phải làm gì với nó đây?

Tags:

You Might also Like