Chuyên gia huấn luyện lãnh đạo và trí tuệ cảm xúc – Natalie Boudou – tin rằng: chuyên nghiệp và cảm xúc không cần phải là hai khái niệm đối lập.
Có một thời, người ta cho rằng việc thể hiện quá nhiều bản thân ở nơi làm việc là thiếu chuyên nghiệp. Tránh nói chuyện riêng, tránh than mệt, tránh kể chuyện cuối tuần, và tốt nhất là làm việc như một chiếc máy. Không cảm xúc – không rắc rối.
Nhưng may mắn thay, mọi thứ đang dần thay đổi. Cân bằng công việc – cuộc sống trở thành ưu tiên thực sự. Các khóa đào tạo đề cao khả năng phục hồi thay vì chỉ là kỹ năng tin học văn phòng. Chúng ta bắt đầu mang nhiều hơn “phiên bản thật” của mình đến nơi làm việc – từ ngôi nhà phía sau màn hình Zoom, đến những cuộc trò chuyện ngẫu hứng về kỳ nghỉ cuối tuần.
Tuy nhiên, một định kiến vẫn còn tồn tại: rằng thể hiện cảm xúc nơi công sở là yếu đuối, thậm chí là không chuyên nghiệp. Không ít người vẫn e ngại nếu để lộ sự bực tức, tổn thương hay ghen tỵ. Natalie Boudou – tác giả HumanForce: The Power Of Emotions In A Changing Workplace – muốn thay đổi điều đó.
“Chúng ta không thể tách cảm xúc ra khỏi công việc. Chúng không nằm yên ở nhà hay biến mất trên đường đi làm. Vấn đề là chúng ta thường không biết cách nhận diện và làm việc cùng cảm xúc – đặc biệt là những cảm xúc tiêu cực,” Boudou chia sẻ.
Cô cho rằng, mỗi cảm xúc – dù dễ chịu hay không – đều mang theo một thông điệp. Giận dữ có thể là dấu hiệu bạn cần đặt lại ranh giới. Nỗi buồn đôi khi chỉ ra điều gì đó đang sai lệch trong giá trị sống của bạn. Thay vì kìm nén, hãy thử “đọc” cảm xúc đó, xem chúng đang muốn nói gì với bạn.
“Giống như những email gửi đến hộp thư – cảm xúc là tín hiệu cần được lắng nghe. Bạn có thể chọn bỏ qua, nhưng chúng sẽ quay lại: vào đêm mất ngủ, vào buổi sáng mệt mỏi, hay trong những hành vi bù đắp như ăn uống quá mức hay rút lui khỏi người xung quanh.”
Không chỉ giúp tránh được tổn thương tinh thần dài hạn, việc cởi mở với cảm xúc còn giúp bạn ra quyết định tốt hơn, sáng tạo hơn và kết nối hiệu quả hơn. Cảm xúc – chính là thứ khiến con người vượt trội hơn máy móc.
Dĩ nhiên, điều này không có nghĩa bạn nên khóc òa trước mặt đồng nghiệp hay nổi giận giữa cuộc họp. Điều cần thiết là học cách nhận diện – điều tiết – và làm chủ cảm xúc. Biết lúc nào nên “tăng âm lượng” cảm xúc tích cực, và lúc nào cần “giảm âm lượng” những cảm xúc có thể gây tổn hại.
“Hãy tưởng tượng bạn bị xúc phạm trong một cuộc họp. Thay vì kìm nén sự giận dữ, hãy nhận diện nó. Sự giận dữ ở đây là một lời nhắc: ranh giới của bạn đang bị vượt qua. Bạn hoàn toàn có thể dùng cảm xúc đó để lên tiếng, yêu cầu sự tôn trọng, và khôi phục lại không khí chuyên nghiệp.”
Với các tổ chức, điều quan trọng là tạo ra một môi trường an toàn về mặt cảm xúc – nơi nhân viên được lắng nghe, được là chính mình và được kết nối thực sự.
“Ngày nay, sự sáng tạo là yếu tố sống còn của các doanh nghiệp. Nhưng cảm xúc tiêu cực như sợ hãi hay tức giận lại là kẻ thù của sáng tạo. Khi cảm thấy an toàn, người ta mới dám đưa ra ý tưởng táo bạo, và những ý tưởng ấy có thể tạo nên đột phá.”
Cảm xúc không phải là thứ cần giấu kín. Chúng chính là chiếc la bàn bên trong, giúp ta điều hướng hành động, kết nối với con người xung quanh và phát triển toàn diện. Nếu biết cách lắng nghe, trân trọng và làm việc cùng cảm xúc, bạn không chỉ làm việc tốt hơn – mà còn sống thật hơn, mỗi ngày.
FOLLOW US