Type to search

‘Tỉnh thức’ – Bạn đang sống hết mình hay chỉ tồn tại trong vô thức?

Chia sẻ

Giữa guồng quay hối hả, ta tưởng như mình đang sống hết mình – làm việc, yêu thương, theo đuổi thành công – nhưng có khi tất cả chỉ diễn ra trong một trạng thái vô thức. Osho gọi đó là “say ngủ”, khi con người đánh mất khả năng hiện diện và xa rời hiện tại. Trong Tỉnh thức (tựa gốc: Awareness), tác phẩm mới nhất mà First News – Trí Việt vừa phát hành, ông đưa ra một lời nhắc khẽ nhưng đầy thức tỉnh: hạnh phúc thật sự không nằm ở những mục tiêu ta chạm tới, mà ở từng khoảnh khắc ta sống với tâm trí sáng suốt.

Con người đang sống mà như say ngủ

Theo Osho, chúng ta đi, đứng, yêu, giận, tạo ra giá trị và tranh đấu không ngừng… nhưng phần lớn đều diễn ra trong trạng thái vô thức. Chính vì vậy, bất an và đau khổ vẫn hiện hữu, bất kể chúng ta đạt được bao nhiêu thành công.

Trong Tỉnh thức, Osho viết: “Một trong những điều quan trọng nhất cần hiểu về con người là con người đang say ngủ. Con người không thức ngay cả khi họ nghĩ mình đang thức. Sự tỉnh táo ấy rất mong manh, chỉ như một mỹ từ rỗng tuếch.”

Để người đọc dễ hình dung, Osho so sánh: một chú nai trong rừng luôn cảnh giác, một cánh chim nhỏ luôn tỉnh táo quan sát xung quanh. Còn con người – với tất cả trí tuệ và văn minh – lại là loài “say ngủ” nhất trên trái đất. Nghe nghịch lý, nhưng thực chất phản ánh sự xa rời của chúng ta khỏi hiện tại.

Trong guồng quay xã hội, mỗi ngày chúng ta tiếp nhận hàng nghìn mẩu tin tức, hình ảnh, quan điểm. Ta nghĩ mình “đa nhiệm”, “năng suất”, nhưng thật ra chỉ phản ứng theo thói quen, bị cuốn đi bởi tốc độ và đánh mất khả năng hiện diện. Không khó để thấy nhiều người ăn trong vội vàng, trò chuyện trong hờ hững, yêu thương trong thiếu tỉnh táo.

Osho lý giải: “Chúng ta sống mà chẳng chú ý đến điều gì đang xảy ra quanh mình. Chúng ta thành thạo đến mức làm việc không cần nhận thức. Tất cả trở nên tự động, máy móc. Chúng ta vận hành như rô-bốt.”

Khi vô thức, con người đánh mất sự hiện diện. Ta ăn mà chẳng nếm được vị ngon. Ta đi mà chẳng biết mình đang bước. Ta nghe mà chẳng thật sự lắng nghe. Và cũng chính từ vô thức, ta trở thành nạn nhân của mâu thuẫn nội tâm, hành động trái ngược với mong muốn.

Đó cũng là lý do dù nhân loại chạm tới nhiều thành tựu, từ khoa học đến nghệ thuật, con người vẫn chất chứa bất an. Bởi khi tâm trí còn “say ngủ”, mọi sáng tạo – dù là tôn giáo, chính trị hay triết học – cũng chỉ là những giấc mơ tập thể, chứ không đưa ta đến sự thật.

Cốt lõi tư tưởng của Osho nằm ở đây: chỉ khi chấp nhận rằng mình đang “ngủ”, ta mới có thể bắt đầu hành trình tỉnh thức. Nếu cứ tin rằng mình đã tỉnh táo, ta sẽ không còn động lực để thay đổi. Nhận ra sự vô thức chính là bước đầu tiên, nền tảng để bước vào con đường thiền định và sống trọn vẹn trong hiện tại.

Tỉnh thức là chìa khóa để thật sự sống

Khi Osho nói rằng “con người đang say ngủ”, ông không phủ nhận giá trị của đời sống, mà muốn ta bừng tỉnh như nghe tiếng chuông vang giữa đêm yên tĩnh. Câu hỏi đặt ra là: ta có thật sự tỉnh táo, hay chỉ đang trôi trong một giấc mộng dài?

Trong Tỉnh thức, Osho kết nối trí tuệ Đông – Tây, truyền thống – hiện đại, khoa học – tâm linh để khẳng định: cân bằng nội tâm không phải điều xa vời, mà là khả năng bất kỳ ai cũng có thể đạt được nếu chịu quay về với chính mình.

Với ông, tỉnh thức là trạng thái quan sát được mọi chuyển động bên trong và ngoài ta: ăn mà biết mình đang ăn, cảm nhận từng hương vị; đi mà nhận ra bàn chân chạm đất; tức giận cũng có thể nhận ra cơn giận đang bùng lên. Chính sự hiện diện ấy khiến mỗi khoảnh khắc trở nên sống động và chân thật. Nếu thiếu tỉnh thức, ta chỉ vận hành theo quán tính, bị quá khứ kéo lùi và tương lai ám ảnh.

Điều đặc biệt là Osho không kêu gọi từ bỏ hay khổ hạnh để đạt tỉnh thức. Ngược lại, ông khuyến khích ta tận hưởng cuộc đời – nhưng với một tâm trí sáng suốt. Như trong công việc, tỉnh thức có nghĩa là làm trọn vẹn một việc, không phân tâm, để vừa giảm căng thẳng vừa nâng cao hiệu quả. Trong tình yêu, tỉnh thức giúp ta yêu mà không chiếm hữu, lắng nghe mà không phán xét, từ đó xây dựng mối quan hệ bền vững và tự do hơn.

Ở một tầm rộng hơn, giữa xã hội biến động và dòng tin tức dồn dập, tỉnh thức chính là điểm tựa. Nó cho phép ta quan sát bức tranh lớn mà vẫn giữ được sự bình an bên trong.

Osho tin rằng, khi tỉnh thức, tình yêu sẽ trong trẻo, công việc trở thành niềm vui sáng tạo, và mỗi ngày trôi qua đều mang ý nghĩa. Ta không còn “sa vào tình yêu” như một cơn mộng, mà “vươn lên trong tình yêu” – một trạng thái hiện hữu.

Trong thời đại áp lực tinh thần ngày càng lớn, lời nhắc của Osho càng trở nên quan trọng. Tỉnh thức không hứa hẹn thay đổi cuộc đời bạn chỉ sau một lần đọc, nhưng nó như một cái chạm khẽ, nhắc ta dừng lại, hít một hơi sâu, và quan sát mình đang ở đâu giữa dòng chảy cuộc đời.

Bởi suy cho cùng, không có công thức cố định nào cho hạnh phúc. Nhưng với tỉnh thức, ta có thể tìm thấy hạnh phúc trong từng khoảnh khắc của hiện tại. Như Osho nhắn nhủ: “Hãy sống mỗi khoảnh khắc như thể đó là khoảnh khắc cuối cùng. Chỉ khi đó, bạn mới thật sự sống trọn vẹn.”

Osho (1931 – 1990) là một nhân vật “ngoại hạng”, bởi vì không thể xếp ông vào một trường phái cụ thể nào. Hàng ngàn bài giảng của ông chia sẻ bao trùm mọi chủ đề – từ việc khám phá ý nghĩa tồn tại của bản thân cho đến những vấn đề khẩn thiết nhất của xã hội đương thời hay vấn đề liên quan đến chính trị. Osho nói: “Hãy nhớ, bất cứ điều gì tôi đang chia sẻ không chỉ dành cho bạn… mà tôi cũng đang trò chuyện với cả những thế hệ tương lai nữa”.

Tờ Sunday Times của London mô tả Osho là một trong “1.000 Người kiến tạo của thế kỷ 20”. Còn tờ Sunday Mid-Day của Ấn Độ bình chọn Osho là một trong mười người – cùng với Gandhi, Nehru và Đức Phật – thay đổi vận mệnh của Ấn Độ.

Osho còn được biết đến với những đóng góp mang tính cách mạng trong lĩnh vực chuyển hóa nội tâm thông qua thiền định. Phương pháp thiền chủ động OSHO giúp giải tỏa căng thẳng cho cả thân và tâm, từ đó mọi người dễ dàng trải nghiệm sự an nhiên, tĩnh tại trong cuộc sống thường nhật.

Tags: