Type to search

Phong cách sống Tâm lý

Làm sao để hòa giải với phiên bản tuổi teen đầy những “điểm mù” của chính mình?

Chia sẻ

Năm ngoái, trong đám cưới của một người bạn, tôi đã nhìn thấy một… “bóng ma”. Đến mức tôi lên cơn hoảng loạn. Cơn hoảng loạn dữ dội đến nỗi tôi phải lén cởi chiếc đồ định hình đang mặc rồi giấu nó vào trong một chiếc bình hoa để có thể thở được. Dĩ nhiên, đó không phải ma thật. “Bóng ma” ấy là V – cô bạn tốt bụng từng ngồi cạnh tôi trong giờ Giáo dục công dân hồi trung học. Suốt nhiều năm sau khi trưởng thành, tôi luôn tìm mọi cách để chạy trốn khỏi chính con người mình của tuổi thiếu niên. Và điều đó không quá khó. Hơn mười năm qua, tôi chưa từng gặp lại bất kỳ bạn học cấp ba nào. Cho đến ngày V xuất hiện.

Giống như rất nhiều “mọt sách nhút nhát” khác, đầu tuổi 18, tôi rời tỉnh nhỏ để chuyển tới thành phố lớn. Tôi tin rằng cuộc đời mình cuối cùng cũng sắp bắt đầu. Không chỉ muốn phủ nhận quá khứ, tôi còn muốn xóa sổ hoàn toàn con người cũ. Từng có một quan niệm cho rằng toàn bộ tế bào trong cơ thể con người sẽ được thay mới sau mỗi bảy năm. Ý nghĩ ấy từng an ủi tôi rất nhiều. “Vậy nghĩa là mình thực sự đã trở thành một con người khác.”

Giống như Don Draper trong Mad Men, tôi chỉ biết lao về phía trước và từ chối ngoái đầu nhìn lại. Dù bí mật của tôi không phải là chuyện… từng tranh cử lớp trưởng nhưng không nhận nổi một lá phiếu nào. Có lẽ tôi đang hơi cường điệu. Nếu chỉ đơn giản là một quãng đời học sinh vụng về, có lẽ tôi đã không ám ảnh đến vậy.

Sự thật là, khi nhìn lại, tôi từng là một đứa trẻ đáng xấu hổ. Tôi thiếu tinh tế với người khác. Có lúc còn tàn nhẫn. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy V trong đám cưới, cơn hoảng loạn lập tức ập đến. Không phải vì tôi sợ V. Tôi sợ hình ảnh của mình trong ký ức của cô ấy. Liệu V nhớ tôi là một đứa tồi tệ? Một đứa hài hước? Một kẻ lập dị? Hay chỉ là một đứa trẻ khiến người khác phải ngượng thay? Tôi không biết. Bởi giống như hầu hết thiếu niên khác, tôi từng là tất cả những điều ấy cùng một lúc.

@m.by__sana

Cuộc đời luôn có cách buộc chúng ta quay lại đối diện với quá khứ. Không lâu sau đám cưới ấy, một khóa học phát triển bản thân lại đưa tôi trở về tuổi thiếu niên. Theo lộ trình của khóa học, tôi phải viết nhật ký trải nghiệm của chính mình cho những khái niệm được học. Chính lúc ấy tôi nhận ra một điều. Tôi vẫn thấy đau lòng khi nhớ đến những lần mình từng làm tổn thương người khác. Nhưng đã đến lúc phải buông bỏ cảm giác xấu hổ ấy. Bởi sau ngần ấy năm, người duy nhất còn tiếp tục bị tổn thương vì nó… chỉ là chính tôi.

Những ký ức đáng xấu hổ luôn tìm đến vào lúc đêm khuya. Có lần, khi đi nhận kết quả thi đại học, tôi cố mặc áo phông Justin Bieber vì nghĩ như vậy sẽ “mang tính châm biếm”. Không ai hiểu sự châm biếm nằm ở đâu. Tôi từng viết thư thổ lộ tình cảm cho 1 bạn nam cùng lớp rồi lại lẳng lặng đốt nó đi và lo lắng bạn ấy sẽ nhận ra tình cảm của mình. Tôi từng giả vờ cuốn giấy như điếu thuốc lá và châm lửa rít một hơi như đó là thuốc lá thật để rồi ho sặc sụa vì khói. Từng đăng thơ lên yahoo. Từng dán hình săm giả lên cánh tay rồi chụp ảnh đăng Facebook.

Trong tiểu thuyết, tuổi thiếu niên thường được viết như những người trưởng thành thu nhỏ. Nhưng thực tế, chúng ta khi ấy chỉ là trẻ con. Đôi lúc nghĩ đến điều đó, tôi lại bật cười. Một trang nhật ký năm 14 tuổi khiến tôi buồn cười mỗi lần đọc lại. Một bạn trai cùng khóa, khác lớp thích tôi và tôi cũng khá thích bạn ấy. Trong một buổi cắm trại tối ở bờ biển gần nhà cùng hội bạn chung, chúng tôi ngồi cạnh nhau, mặc dù cả hai đều biết đối tượng còn lại thích mình nhưng lại chẳng dám nhìn nhau và trò chuyện.

@lglora

Liệu chúng ta có nên xấu hổ vì phiên bản trẻ con của chính mình? Khi ấy, chúng ta biết quá ít. Có quá nhiều điều chưa đủ trải nghiệm để hiểu. Thậm chí, còn chẳng thật sự hiểu bản thân. Ngay cả khi đã trưởng thành, điều đó vẫn không hề dễ dàng. Một cuốn nhật ký khác của tôi mở đầu bằng câu: “Hôm nay mình đi thi hát!” Ngay sau đó là dòng kết luận đầy tự tin: “Chắc chắn mình biểu hiện rất tốt. Chỉ là không được chọn thôi.”

Trong đám cưới năm ngoái, tôi đã tưởng tượng ra một kịch bản thật vô lý. Rằng V sẽ bất ngờ giật micro từ tay phù rể, kéo tôi lên sân khấu rồi lột bỏ chiếc mặt nạ của người trưởng thành, để cả căn phòng nhìn thấy đứa trẻ vụng về ngày xưa. Nhưng rồi tôi tự hỏi: Liệu những điều đáng xấu hổ ấy có thực sự tệ đến vậy? Việc có giai đoạn tuổi thiếu niên đầy lúng túng có phải là một tội lỗi? Nếu có cơ hội nói chuyện, V sẽ nói gì? Rằng tôi từng xấu xí? Từng cư xử vụng về? Từng tuyệt vọng tìm kiếm sự chú ý? Có lẽ. Nhưng chẳng phải đó chính là bản chất của tuổi thiếu niên hay sao? Không ai sinh ra đã là một bông hoa nở rộ. Ai cũng phải bắt đầu bằng việc đội đất mà lớn lên. Nếu chưa từng là đứa trẻ ngốc nghếch năm ấy, làm sao chúng ta biết cách trở thành chính mình của hôm nay?

Chỉ cần nghĩ đến việc mọi người nhìn thấy những bức ảnh thời cấp ba của mình, tôi vẫn còn rùng mình. Nhưng có lẽ, đã đến lúc phải học cách vượt qua điều đó. Bởi suy cho cùng, chúng ta không thể mãi sợ hãi một đứa trẻ. Đặc biệt là một đứa trẻ từng hí hửng dùng bút kẻ mắt để… vẽ ria mép lên mặt mình.

Tags:

You Might also Like