Type to search

Valentino Haute Couture Xuân 2026: Khi thời trang trở thành nghi lễ tôn vinh nữ thần

Chia sẻ

Tại Paris Couture Week, các nhà thiết kế dường như chia thành hai thái cực rõ rệt. Một bên đưa haute couture trở về đúng bản chất của nó – hình thức xa xỉ cá nhân cao nhất, nơi những khoái cảm tinh tế và riêng tư được nâng niu. Bên còn lại biến thời trang cao cấp thành một lối thoát khỏi thực tại, nơi kỹ thuật bậc thầy song hành cùng sân khấu hóa giàu kịch tính.

Với Valentino Haute Couture Xuân 2026, được trình diễn chỉ vài ngày sau lễ tang của Valentino Garavani tại Rome, Alessandro Michele bằng cách nào đó đã dung hòa được cả hai thế giới ấy.

Bộ sưu tập được chuẩn bị từ trước khi Garavani qua đời ở tuổi 93, nhưng tinh thần của nó lại gần gũi đến mức khó tin với người sáng lập. Một lời tri ân dường như được định mệnh sắp đặt. Không gian trình diễn chìm trong bóng tối, điểm xuyết bởi những cấu trúc gỗ hình tròn với các lỗ quan sát ngang tầm mắt, lấy cảm hứng từ Kaiserpanorama – tiền thân của điện ảnh thế kỷ 19. Show không diễn ra trên sàn runway, mà bên trong những “hộp ánh sáng” này, nơi người mẫu sống thay thế cho các hình ảnh chuyển động lập thể xưa cũ.

 

Xem bài viết này trên Instagram

 

Bài viết do Valentino (@maisonvalentino) chia sẻ

Mở màn là đoạn ghi âm giọng nói của Valentino Garavani, kể về việc điện ảnh đã khai sinh đam mê thời trang của ông như thế nào. Nhà couturier Ý từng lớn lên cùng vẻ đẹp của các minh tinh màn bạc thập niên 1940 như Hedy Lamarr hay Lana Turner. Michele còn đi xa hơn, lần về nguồn cội của văn hóa ngôi sao hiện đại, pha trộn giữa biểu tượng phim câm và vẻ hào nhoáng Art Deco.

Trong căn phòng tối, giữa những vị khách như Kirsten Dunst hay Dakota Johnson, việc chăm chú quan sát một giấc mơ Hollywood được tái hiện với nhiều thiết kế hẳn sẽ xuất hiện trên thảm đỏ Oscar, mang lại cảm giác vừa mê hoặc, vừa mang tính “meta” khó tả.

Trong Specula Mundi – “tấm gương của thế giới” theo tiếng Latin – mỗi trang phục đều mang theo lời hứa về sự siêu thoát. Có những thiết kế như tranh minh họa của Erté bước ra đời thực: chiếc váy lụa satin cắt xéo màu trắng, khoác áo nhung ngà thêu tinh xảo với tà áo chạm sàn, bùng nổ trong mũ đội đầu kết lông đà điểu và đá rhinestone. Những bộ khác gợi nhớ đến phục trang của Ziegfeld Follies hay Mata Hari: áo choàng chiffon trắng phủ họa tiết hình học ánh bạc, hay áo kimono nhung đen dáng drop-waist kiểu Poiret với hoa văn đồ họa.

Trong nền nhạc giao thoa giữa cổ điển và techno dồn dập, các người mẫu đội vương miện vàng xếp ly tỏa tia, xuất hiện như những vật thể của sự chiêm bái thế tục. Những chiếc váy nữ thần bằng lamé vàng mang ánh hào quang thập niên 1980, biến các minh tinh điện ảnh thành tượng vàng Oscar sống động.

“Tôi luôn cảm thấy mình giống một nhà khảo cổ học,” Michele chia sẻ, nói về niềm say mê với sức mạnh kiến tạo huyền thoại của trang phục. Ông cũng nhận xét rằng ngày càng nhiều giám đốc sáng tạo mới chọn ra mắt thiết kế đầu tiên trên thảm đỏ, thay vì sàn diễn.

“Thảm đỏ giống như một không gian siêu hình – không thuộc về thị trường – nơi bạn có thể thả trí tưởng tượng bay xa. Không ai có thể phán xét, vì nó không ‘thật’. Nó giống Con đường Gạch Vàng trong Phù thủy xứ Oz. Một câu chuyện cổ tích,” ông nói.

Hình thức trình diễn buộc ánh nhìn phải dừng lại. Áp mặt vào ô quan sát, khán giả giằng co giữa việc thưởng thức từng chi tiết hay cố ghi lại những ảo ảnh thời trang bằng điện thoại. Khi mùa trao giải diễn ra song song với một thế giới đầy biến động, Alessandro Michele đã dám mời gọi chúng ta mơ mộng.

Tags:

You Might also Like