Type to search

Nhà thiết kế thời trang Phillip Lim dùng sequin làm từ tảo biển để góp phần bảo vệ môi trường với dự án One X One

Chia sẻ

Nhà thiết kế thời trang Phillip Lim đã hợp tác với nhà thiết kế công nghiệp Charlotte McCurdy để tạo ra thiết kế váy thân thiện với môi trường khi thay thế sequin thông thường bằng sequin có các lớp chất liệu tao ra từ nhựa sinh học.

Các lá nhựa sinh học của tảo biển được khâu vào một lớp cơ bản có thể phân hủy sinh học được làm từ sợi thực vật. Điều này làm cho chiếc váy không chứa các chất dẫn xuất từ ​​dầu thô như sợi tổng hợp, thuốc nhuộm và sequins nhựa, những thứ gần đây đã bị chỉ trích vì ô nhiễm mà chúng gây ra. Đây là sự hợp tác giữa Phillip Lim và Charlotte McCurd.

McCurdy cho biết: “Tính bền vững trong thời trang không chỉ là về hàng dệt hữu cơ, tự nhiên hoặc tái chế. Nếu chúng ta sắp giảm lượng khí thải bằng không, chúng ta cần suy nghĩ về cách thay thế 60% hàng dệt hiện đang được làm bằng nhiên liệu hóa thạch.”

Sự hợp tác này là một phần của dự án One X One nhằm kết hợp các nhà thiết kế thời trang nổi tiếng với các nhà chiến lược về đổi mới mang tính bền vững.

McCurdy có trụ sở tại New York, đã phát triển một màng nhựa sinh học tảo được làm hoàn toàn từ tảo biển vĩ mô, loại bỏ và cô lập carbon từ khí quyển trong suốt vòng đời của nó, làm cho vật liệu tạo ra là carbon âm.

Thử thách đặt ra là tìm cách biến chất liệu không dệt thử nghiệm này thành một loại quần áo sang trọng cho nhãn hiệu thời trang 3.1 Phillip Lim của Lim. Vì nhựa sinh học có dạng tấm chứ không phải sợi, nên bộ đôi này coi sequins là ứng dụng tốt nhất đồng thời thay thế sản phẩm nhựa trang trí thông thường.

McCurdy giải thích: “Nếu bạn là một nhà thiết kế thời trang đã tìm ra nguồn cung ứng bông tái tạo và vật liệu bền vững một cách sâu sắc, được cân nhắc kỹ lưỡng, thì thời điểm bạn đi làm một cái gì đó với sequins là bạn lại đang quay trở lại vạch đích gần như vô nghĩa khi tiếp cận với polyester.

Lịch sử của sequins cũng thực sự thú vị bởi vì chúng bắt nguồn từ tập tục khâu đồng xu vào quần áo. Hành động khâu đính này đã là một cách để giữ của cải gần với chính bản thân người mặc, từ khía cạnh lịch sử mà nói. Và tôi nghĩ rằng điều này liên quan một cách tượng trưng đến thời điểm hiện nay của một thế giới ngày càng bất ổn, khi tất cả chúng ta đang vật lộn với cảm giác an toàn. ”

Các tấm nhựa sinh học của McCurdy được tạo ra bằng cách cho tảo tiếp xúc với nhiệt, khuyến khích tảo liên kết với nhau trước khi được đổ vào khuôn tùy chỉnh để đóng thành thể rắn và cứng lại. Để tạo ra bề ngoài hệt với tính lấp lánh độ cứng đặc trưng của sequins truyền thống, McCurdy đúc vật liệu này trong một khuôn sâu làm bằng thủy tinh để chuyển lớp phản chiếu của thuỷ tinh thể lên sản phẩm hoàn thiện.

Được cắt ra theo hình dạng cong cong như những chiếc ngà, các sợi sequins tạo ra hiệu ứng gợn sóng dọc theo chiều dài của chiếc váy chữ A gợi nhớ đến những sợi tua rua của rong biển. Vẻ đẹp này còn toả sang hơn bởi màu xanh lá cây trong suốt, thanh tao mà McCurdy có được từ sắc tố khoáng.

Cô nói: “Phần lớn thuốc nhuộm và chất màu hiện đại của chúng ta có nguồn gốc hóa dầu. Nhưng chúng ta vẫn đã có một kho khổng lồ về màu sắc trước cuộc Cách mạng Công nghiệp, vốn không lấy nhiên liệu hóa thạch ra khỏi đất để phục vụ cho sản xuất. Vì vậy tôi đã xem xét các cách tiếp cận truyền thống để sản xuất sơn dầu, bao gồm các chất màu khoáng.”

Do đại dịch coronavirus đang diễn ra, McCurdy đã phải gửi các gói sequins đến studio 3.1 Phillip Lim qua đường bưu điện, nơi các thợ thủ công khâu đính đã gắn chúng vào một lưới nền thân thiện với môi trường do công ty nghiên cứu vật liệu Tây Ban Nha Pyrates tạo ra Loại sợi này bao gồm một loại sợi xenlulo được gọi là SeaCell, có nguồn gốc từ rong biển và tre, trong khi các hạt tinh xảo nổi lên từ bề mặt đính sequins được làm từ ngọc trai.

Phillip Lim cho biết: “Chúng tôi lấy cảm hứng từ các sắc xanh và cách thức quang hợp xảy ra, cách ánh sáng phản chiếu và khúc xạ. Chúng tôi đã tưởng tượng ra toàn bộ hệ sinh thái của sinh vật biển này, từ lưới đánh cá làm cảm hứng cho nền vải, đến ngọc trai và tinh thể lấy cảm hứng từ hàu – và chiếc váy khi hoàn thiện đã tái tạo lại hệ sinh thái này một cách tuyệt vời.”

“Giờ đây, xu hướng người tiêu dùng mua ô tô Tesla đơn giản vì chúng đẹp và nhanh chứ không hề quan tâm đến môi trường. Vì vậy, thông qua thiết kế, chúng tôi muốn vẽ một bức tranh rõ ràng rằng một tương lai không cacbon rất đáng để khát vọng và sẽ tươi đẹp”, anh ấy nói thêm.

Chiếc váy này không chỉ là thiết kế chứng minh khả năng của các NTK hoàn toàn có thể giảm tác hại đến môi trường, nó không chỉ là việc giảm bớt nguyên vật liệu không thân thiện với môi trường và hy sinh lợi nhuận thuần tuý của kinh doanh. Thiết kế này còn là hiện thân cho sự thay đổi dù mọi đổi thay điều đáng sợ nhưng rồi nó vẫn sẽ đến theo cách này hay cách khác để thúc đẩy năng lực và tư duy của con người.”

Anh cũng cho biết “Không có cái gọi là thời trang bền vững 100% bởi vì nếu một thương hiệu thời trang tồn tại, bạn đã chiếm không gian và đã tạo ra sự không bền vững,” Phillip Lim thừa nhận. “Đó là về việc đạt được sự cân bằng. Nhưng khi chúng ta nói về điều đó, không chỉ về sản phẩm hay vật liệu, mà còn là về tính bền vững của con người. Điều này không có nghĩa lý gì nếu không có mức lương công bằng và đảm bảo rằng mọi người được tiếp cận với dịch vụ chăm sóc sức khỏe.”

Anh tiếp tục giải thích rằng bình thường hóa các sản phẩm may mặc bền vững được sản xuất công bằng cũng có nghĩa là bình thường hóa giá thành của chúng.

“Giá của chúng tôi không phải là rẻ nhất, nhưng cũng không phải là đắt nhất, bởi vì tất cả chi phí đều không đi vào hoạt động tiếp thị, nó thực sự chỉ là một mức chi phí sinh hoạt trung thực cho người lao động của chúng tôi. Nếu có thể loại bỏ ý tưởng rằng chúng ta cần nhiều hơn, nhanh hơn và ít tốn kém hơn và biến mong cầu này tập trung vào công bằng và có giá trị, tôi nghĩ rằng nhận thức của mọi người sẽ thay đổi. Và, quan trọng hơn, chúng ta cần thông báo rằng khi mọi thứ quá rẻ, ai đó đang phải trả giá một phần cho người tiêu dùng chỉ săn lùng hàng giá rẻ. “

Chương trình One X One cũng đã chứng kiến ​​nhãn hiệu thời trang streetwear Public School hợp tác với nhà nghiên cứu vật liệu Theanne Schiros để tạo ra một đôi giày thể thao làm từ phụ phẩm phế thải của quá trình sản xuất kombucha.

Ở những nơi khác, nhà thiết kế Elissa Brunato ở London đã có thể tạo ra một loại sequin ánh kim sinh học bằng cách sử dụng xenlulo chiết xuất từ ​​cây cối, chất này tự nhiên khúc xạ ánh sáng ở dạng tinh thể, trong khi Scarlett Yang sử dụng tảo để tạo ra một chiếc váy có thể phân hủy trong nước.

Pocket
Tags:

You Might also Like