Type to search

Tags:

“Gặp nhau để cập nhật” – có phải chúng ta đang đánh mất sự thân thiết?

Chia sẻ

“Đôi khi, những buổi gặp gỡ với bạn bè lại khiến tôi có cảm giác như đang bước vào một buổi phỏng vấn – nơi hai người trao đổi một bộ câu hỏi được chuẩn bị sẵn, chỉ để hoàn thành một ‘buổi catch-up’ đúng nghĩa.”

“Tớ rảnh tháng sau đó – phải gặp nhau cập nhật tình hình nhé!” Đó là kiểu tin nhắn tôi ngày càng nhận được nhiều hơn, và cũng thường xuyên gửi đi, kể từ khi bước sang tuổi 30. Nhiều mối quan hệ giờ đây chỉ xoay quanh nỗ lực giữ kết nối qua những cuộc hẹn cách vài tháng một lần, nơi ta cố gắng “cập nhật toàn tập” mọi thứ đã xảy ra.

Đó có thể là một bữa tối nhẹ nhàng trong tuần, hay vài ly cocktail tối thứ Sáu – thời gian được tối ưu hóa để chia sẻ từ công việc, tình yêu đến những kế hoạch nghỉ hè. Nhưng đôi lúc, tôi không khỏi cảm thấy như mình đang tham gia một buổi báo cáo: hỏi han những điều đã định trước, rồi đánh dấu “đã gặp” vào danh sách tình bạn, yên tâm sống tiếp vài tháng nữa.

Đừng hiểu lầm – tôi trân trọng những cuộc gặp gỡ ấy. Tôi thật sự muốn biết bạn bè mình đang ra sao, họ cảm thấy thế nào với công việc, mối quan hệ hiện tại, hay họ có dự định gì cho kỳ nghỉ sắp tới. Nhưng càng trưởng thành, bạn bè chuyển về sống cùng người yêu, lập gia đình hoặc đơn giản là quá bận rộn – bao gồm cả tôi – thì những khoảnh khắc vô định bên nhau dần trở nên hiếm hoi. Những cuộc gặp mặt không kế hoạch, không chủ đích – giờ đã đi đâu mất rồi?

Xem thêm:

Ưu tiên chất lượng hơn số lượng trong tình bạn?

Những tình bạn không cần lý do – ta đã đánh mất từ khi nào?

Hồi còn đi học hay đại học, những tình bạn của tôi hầu như không có tính toán. Chúng tôi có thể ngồi cả buổi chiều trong căn phòng ký túc xá chật hẹp, cười ngặt nghẽo khi đăng nhập lại tài khoản Bebo cũ để xem ảnh hồi teen. Hay cùng sáng tạo điệu nhảy trên mấy chiếc điện thoại gập LG (trước khi TikTok trở thành thứ gì đó phổ biến), quay lại bằng video mờ nhoè và… để đấy. Hoặc đơn giản là ngồi trong một góc vườn nhỏ ở quán pub, vừa nhâm nhi nước vừa bàn những câu hỏi “nếu là bạn thì…”, rồi từ những tình huống tưởng tượng ngớ ngẩn mà hiểu nhau hơn, thân nhau hơn.

Chính từ những cuộc trò chuyện tưởng như vô nghĩa ấy mà những mối quan hệ dài lâu được hình thành – không áp lực, không phức tạp.

Nhưng sự tự nhiên đó chỉ tồn tại khi ta có cơ hội gặp nhau thường xuyên. Khi những lần gặp mặt chỉ còn vài tháng một lần, tính thân mật sẽ nhường chỗ cho nhu cầu “update tình hình”. Còn nếu được gặp bạn bè mỗi tuần, việc “bắt kịp” không còn cần thiết – ta đã kịp chứng kiến và chia sẻ với nhau rồi.

Giờ đây, tôi có thể đếm trên đầu ngón tay số người bạn thân mà mình có thể gặp mặt nhiều lần trong một tuần. Những lịch trình dày đặc không chỉ của họ, mà cả của tôi, khiến điều đó trở nên hiếm hoi. Và không phải lỗi của ai cả – thực tế cuộc sống khiến ta trở nên thiếu thời gian hơn bao giờ hết.

Xem thêm:

Lợi ích vô giá về sức khoẻ của tình bạn bền vững

Khi tình bạn trở thành “việc cần sắp lịch”

Chi phí sinh hoạt leo thang, khủng hoảng nhà thuê, thu nhập chững lại… khiến nhiều người, trong đó có tôi, chuyển sang chế độ “sống sót”. Và một trong những điều đầu tiên bị gạt khỏi ưu tiên chính là đời sống xã hội.

Vậy nên ta giữ lại những buổi catch-up thưa thớt nhưng thiết yếu – đó không phải điều tồi tệ. Nhưng tôi nhớ khoảng thời gian mà tình bạn diễn ra nhẹ nhàng, ngẫu hứng, không chỉ xoay quanh việc điểm tin nhanh cuộc sống của nhau, rồi tạm gác lại đến lần sau.

Có lẽ đã đến lúc ta thử đăng nhập lại tài khoản Bebo cũ – hay bất cứ nền tảng nào từng khiến mình bật cười – và dành một buổi chiều chẳng làm gì cả, ngoài việc thực sự hiện diện bên nhau.

Ảnh thumbnail: IHF

Tags:

You Might also Like