Type to search

Dàn diễn viên bậc thầy và cuộc đấu trí đen tối trong Cái Giá Của Lời Thú Tội

Chia sẻ

Netflix một lần nữa khuấy đảo dòng phim tâm lý – hình sự với Cái Giá Của Lời Thú Tội, một câu chuyện bắt đầu từ một ý tưởng vừa táo bạo vừa lạnh sống lưng. Yun-su (Jeon Do-yeon) – người phụ nữ bị buộc tội sát hại chồng và đang nỗ lực kêu oan – bất ngờ nhận được một đề nghị quỷ quyệt từ Mo Eun (Kim Go-eun), kẻ được mệnh danh là “nữ sát thủ tâm lý” trong tù: “Tôi sẽ giúp cô được tự do bằng một lời thú tội giả. Đổi lại, cô phải ra ngoài… và giết một người cho tôi.”

Liệu giao kèo ấy có thể thành công?

Từ khoảnh khắc này, câu hỏi lớn nhất lập tức bùng lên: Yun-su là nạn nhân bị oan, hay chính là kẻ sát nhân cố che giấu sự thật? Nếu cô vô tội, làm sao một người bình thường có thể xuống tay với một mạng sống khác – kể cả khi tuyệt vọng? Và vì sao Mo Eun lại chọn Yun-su, thậm chí còn ám ảnh cô đến mức ấy? Càng xem, càng có cảm giác Mo Eun biết nhiều hơn cô ta thừa nhận – có khi là cả bí mật xoay quanh cái chết của người chồng.

Cú xoáy tâm lý khiến người xem nghẹt thở

Cốt truyện lao về phía trước với nhịp độ liên tục. Yun-su được phóng thích theo đúng kế hoạch của Mo Eun, nhưng càng đến gần nhiệm vụ, cô càng chùn bước, tìm cách lẩn tránh. Cứ mỗi lần như vậy, Mo Eun – từ trong song sắt – lại tung ra những cú đe doạ sắc lạnh, tinh vi đến mức khiến cả trại giam trở thành tâm bão.

Nhiều chi tiết có vẻ phi lý, nhưng sức hút của Mo Eun, những cú lật liên hoàn và bí ẩn bao quanh cô ta khiến người xem tự nguyện bị kéo vào vòng xoáy ấy.

Khi câu chuyện nới lỏng – và những nghi vấn quay trở lại

Ở nửa sau, nhịp phim bắt đầu chậm lại. Xuất hiện một hung thủ thứ ba, và việc truy tìm danh tính hắn trở thành mấu chốt. Song với những ai quen phim trinh thám, lời giải không quá khó đoán. Một số tuyến nhân vật phụ thiếu chiều sâu lại được dành quá nhiều thời lượng, khiến độ căng ban đầu dịu dần.

Khi động cơ thật sự của Mo Eun được hé lộ, sức quyến rũ ma quái ở cô cũng phần nào giảm đi; đáng tiếc là cảm xúc đồng cảm chưa kịp bù đắp vào khoảng trống đó. Và chính lúc này, hàng loạt câu hỏi ban đầu của người xem quay trở lại: Tại sao Mo Eun – người hoàn toàn có khả năng tự hành động – lại chọn Yun-su để gây hỗn loạn? Vì sao các nhân vật có thể dễ dàng tìm ra nhau? Vì sao hành động cuối cùng của kẻ phản diện lại liều lĩnh đến khó tin?

Cú “ảo giác” đẹp mắt mà hai diễn viên tạo ra

Về mặt cấu trúc trinh thám, bộ phim không phải một tuyệt tác. Nhưng Jeon Do-yeon và Kim Go-eun đã tạo nên một ảo giác tuyệt đẹp: diễn xuất của họ mạnh đến mức khiến cả bộ phim như được nâng lên một tầm cao khác.

Trong Cái Giá Của Lời Thú Tội, Kim Go-eun là người thực sự khiến người xem nghẹt thở. Cô hoá thân vào một nhân vật vừa là kẻ tâm lý lạnh băng, vừa là thiên tài với sự nhạy cảm bất thường, vừa là linh hồn bị tổn thương đến mức tự triệt tiêu cảm xúc. Từng ánh nhìn – lạnh lẽo dưới mái tóc pixie – từng cử chỉ phá vỡ mọi khuôn mẫu giới, từng khoảnh khắc biến hình như một con thú săn mồi… tất cả tạo nên một Mo Eun không thể rời mắt.

Sau chuỗi vai từ Exhuma đến Yumi’s Cells rồi Cái Giá Của Lời Thú Tội, Kim Go-eun đã thực sự trở thành một “tượng đài” diễn xuất của thế hệ mình.

Jeon Do-yeon lại chọn một con đường ngược lại: Yun-su không phải kiểu nhân vật dễ thương hay dễ được cảm thông. Cô vụng về, bất cần, đôi khi gây phản cảm. Cô hút thuốc, xăm mình, yêu thích phong cách hippie, ăn mặc lệch chuẩn; phản ứng của cô trước cái chết của chồng đôi khi khiến người xem bối rối. Nhưng chính sự lộn xộn và bất toàn ấy giúp Jeon Do-yeon nắm giữ nhịp phim theo cách rất riêng – bởi Yun-su là mẫu “người phụ nữ mà xã hội thích ghét”, và cũng là người dễ bị quyền lực thao túng nhất.

Ở góc nhìn này, chính khán giả – khi đồng thuận với cách mà công tố viên Baek Dong-hun áp đặt lên Yun-su – cũng đang trở thành một phần của “hội đồng buộc tội” trong phim.

Một bộ đôi nữ chính – và hệ sinh thái nhân vật phụ – đầy sức nặng

Bộ phim còn gây thiện cảm nhờ những tuyến phụ được xây dựng công phu: nhân viên quản chế mang thai (Lee Sang-hee), nữ quản giáo ấm áp (Kim Kook-hee)… tất cả cho thấy một thế giới của những người phụ nữ làm việc bằng lương tri và trách nhiệm. Sự đối lập với kẻ phản diện cuối cùng – bề ngoài đạo mạo nhưng thực chất méo mó – tạo nên màu sắc châm biếm rất “đen”, rất đời.

Kịch bản do biên kịch Kwon Jong-gwan (Sad Movie, Letters from a Death Row Inmate) chấp bút, đạo diễn bởi Lee Jung-hyo (Crash Landing on You, Good Wife) – một bộ đôi mang lại kết quả vượt mong đợi, dù dự án từng trải qua thay đổi lớn về ê-kíp.

Pocket
Tags:

You Might also Like