Từ những tên tuổi kỳ cựu đến các gương mặt mới đầy tiềm năng, STYLE điểm danh 7 nữ đạo diễn được lựa chọn tranh tài tại Cannes năm nay.
Chúng ta vẫn còn nhớ cảm giác hào hứng xen lẫn xúc động khi thưởng thức loạt phim của các nữ đạo diễn có mặt trong hạng mục tranh giải chính tại Cannes năm ngoái. Là cú rùng mình đầy phấn khích với The Substance của Coralie Fargeat, là sự nhẹ nhõm khi được đắm mình trong chất thơ quen thuộc từ Bird của Andrea Arnold, hay dư âm ngọt ngào từ bản giao hưởng tình chị em trong All We Imagine As Light của Payal Kapadia. Và cũng không thể quên cảm giác hài lòng khi Diamant brut của Agathe Riedinger mang những góc khuất của truyền hình thực tế và hình ảnh người phụ nữ hiện đại lên màn ảnh rộng.
Năm nay, số lượng nữ đạo diễn tham gia chính thức nhích lên một chút – dù vẫn còn khá khiêm tốn: 7 người so với 15 đạo diễn nam. Trong số đó, có những cái tên quen thuộc như Kelly Reichardt, Julia Ducournau, và cả những người hứa hẹn tạo bất ngờ như Mascha Schilinski hay Carla Simón. Hãy cùng STYLE điểm qua những gương mặt nữ đầy ấn tượng của mùa Cannes 2025.
Từng theo học tại Đại học Tự trị Barcelona, Đại học California và Trường điện ảnh London, Carla Simón gây tiếng vang với bộ phim đầu tay Summer 1993 (2017) – tác phẩm đan xen giữa ký ức và hư cấu, lấy cảm hứng từ tuổi thơ và nỗi mất mát của chính cô khi cha mẹ qua đời vì HIV đầu thập niên 1990. Phim đại diện Tây Ban Nha tại Oscar và tiếp thêm động lực cho nữ đạo diễn xứ Catalan thực hiện Alcarràs (2022), bộ phim giành giải Gấu Vàng tại Liên hoan phim Berlin.

Với Romería, Carla tiếp tục khai thác chất điện ảnh giàu cảm xúc, mang tính thể nghiệm về hình ảnh và giác quan. “Tôi bất ngờ vì đây là một tác phẩm rất cá nhân, không có ngôi sao nổi tiếng nào,” cô chia sẻ với báo El País sau khi danh sách Cannes chính thức được công bố. “Mọi thứ diễn ra vào phút chót, lịch trình thì cực kỳ gấp rút. Tôi đã không tin là mình được chọn cho đến tận giây cuối cùng.” Carla sẽ cùng Olivier Laxe đại diện cho điện ảnh Tây Ban Nha tại Cannes năm nay.
Không phải gương mặt xa lạ với Cannes, Chie Hayakawa từng có phim ngắn được chọn bởi Cinéfondation vào năm 2014. Đến 2022, Plan 75 – bộ phim đầu tay – đã đưa cô trở lại Cannes trong hạng mục Un Certain Regard, gây ấn tượng mạnh với câu chuyện dystopia về dân số già tại Nhật Bản. Dự án tập trung vào một nhóm phụ nữ ngoài 70, vừa độc đáo về mặt chủ đề vừa giàu tính nhân văn, giúp Hayakawa nhận được giải đặc biệt của Caméra d’Or.

Năm nay, nữ đạo diễn trở lại với Renoir – hứa hẹn là một mảnh ghép mới đầy chất suy tư trong hành trình điện ảnh của cô.
Sau khi đoạt giải Nữ diễn viên chính xuất sắc tại César 2025, Hafsia Herzi tiếp tục khẳng định mình là một trong những gương mặt hoạt động mạnh mẽ nhất của điện ảnh Pháp. Riêng năm 2024, cô góp mặt trong ba tác phẩm lớn: Les Gens d’à côté, La Prisonnière de Bordeaux và Borgo.

Tại Cannes năm nay, cô không đứng trước ống kính mà chuyển sang vai trò đạo diễn với La petite dernière – chuyển thể từ tác phẩm tự truyện của nhà văn Fatima Daas. Câu chuyện khai thác mối quan hệ chồng chéo giữa tôn giáo Hồi giáo và bản dạng giới, đặc biệt là sự va chạm với chủ đề đồng tính nữ. Một lần nữa, Herzi cho thấy sự nhạy bén trong việc đưa những chất liệu xã hội đậm chất đương đại lên màn ảnh.

Có lẽ đây chính là gương mặt được trông đợi nhất tại mùa Cannes lần thứ 78. Julia Ducournau – nữ đạo diễn thứ hai từng đoạt Cành cọ vàng sau Jane Campion với The Piano (1993) và trước Justine Triet với Anatomie d’une chute (2023) – đã để lại dấu ấn khó phai trong lòng công chúng yêu điện ảnh bằng phong cách làm phim kinh dị đầy sức nặng và không ngừng đẩy ranh giới thể loại. Bốn năm sau cú sốc Titane, nữ đạo diễn người Pháp trở lại thảm đỏ Palais des Festivals với Alpha, tác phẩm thứ ba trong sự nghiệp, cũng là buổi công chiếu toàn cầu đầu tiên của phim. Lấy bối cảnh New York thập niên 1980 – thời kỳ thành phố này chao đảo vì đại dịch AIDS – Alpha là cuộc đối đầu giữa hai nhân vật do Golshifteh Farahani và Tahar Rahim thủ vai. Theo thông cáo báo chí từ hai đơn vị sản xuất FilmNation và Charades, đây sẽ là “tác phẩm cá nhân và sâu sắc nhất từ trước đến nay của Julia Ducournau”.
“Cá nhân tôi thích làm việc một cách âm thầm,” Kelly Reichardt từng chia sẻ – và chính phong cách tối giản đó đã khiến cô trở thành một trong những tên tuổi trụ cột của dòng phim độc lập Mỹ. Sinh ra tại Oregon, cô thường lấy bối cảnh thiên nhiên và đời sống vùng quê để tạo ra những lát cắt đời sống sâu lắng qua các tác phẩm như Old Joy, Wendy and Lucy, hay Certain Women.

Lần này, The Mastermind – bộ phim thứ chín của cô – lấy bối cảnh thập niên 1970 giữa thời kỳ chiến tranh Việt Nam và phong trào nữ quyền, có sự tham gia của Alana Haim và Josh O’Connor. Liệu phong cách kể chuyện tinh tế nhưng đầy sức nặng của Reichardt có một lần nữa chinh phục Cannes?
Từng được mô tả là một trong những gương mặt độc đáo nhất của điện ảnh Anh đương đại, Lynne Ramsay là cái tên không còn xa lạ tại Cannes. Cô từng hai lần nhận giải thưởng cho phim ngắn, sau đó gây tiếng vang với Ratcatcher, We Need to Talk About Kevin và A Beautiful Day – bộ phim giành giải Kịch bản xuất sắc tại Cannes 2017.

Năm nay, Ramsay trở lại với Die My Love, chuyển thể từ tiểu thuyết của nữ văn sĩ Argentina Ariana Harwicz – một tác phẩm đầy bứt phá về tâm lý phụ nữ trong xã hội hiện đại.
Lần đầu tiên góp mặt tại Cannes, đạo diễn người Đức Mascha Schilinski trình làng bộ phim thứ hai Sound of Falling. Tác phẩm được giới thiệu là “một bản giao hưởng hình ảnh táo bạo”, theo chân bốn thế hệ phụ nữ sống tại miền quê nước Đức.

Đơn vị phát hành mk2 mô tả đây là bộ phim “vừa mang tính thị giác mạnh mẽ, vừa đào sâu vào ký ức, bản sắc và dòng chảy thời gian – những yếu tố được dệt nên từ những nỗi đau âm ỉ xuyên thế hệ.” Một tiếng nói mới mẻ, đầy tiềm năng, và rất đáng mong chờ.
FOLLOW US