Đây không phải là câu chuyện cắt tóc dài thành tóc ngắn rồi mơ trở thành IU (gu theo đuổi), để cuối cùng soi gương lại thấy mình… giống Choi Yang-rak (gu đạt tới). Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên của “nhân dạng” – 2026, thời đại mà ai cũng không ngừng tự hỏi: “Tôi muốn trở thành ai?” và “Tôi có thể trở thành ai?”
Nếu bạn từng mệt mỏi vì khoảng cách giữa hai câu hỏi ấy, hãy thử đặt “gu theo đuổi” cạnh “gu đạt tới”. Những ham muốn bị chôn giấu sẽ ngẩng đầu, và một cuộc đối thoại thành thật với chính mình sẽ bắt đầu. Cùng STYLE đi tìm câu trả lời qua lăng kính các thương hiệu thời trang – rốt cuộc cũng là hành trình đi tìm chính mình.

Trái: Chanel Xuân Hè 2026 | Phải: Versace Xuân Hè 2026
Đôi lúc chúng ta muốn mặc màu sắc. Không cần rực rỡ, chỉ một chiếc váy pastel, áo khoác da vintage và đôi giày họa tiết táo bạo kiểu leopard – một vẻ “đáng yêu” nhưng có cá tính. Thực tế thì tủ đồ của bạn chỉ có: đen, đen và… đen. Cùng lắm là trắng, xám hay navy. Họa tiết? Sọc là tối đa. Phom dáng? Thẳng và gọn. Không phải vì thiếu can đảm, mà vì đơn giản là không hợp. Thân hình phẳng, da nhợt, gương mặt thờ ơ khiến bạn gắn bó với sự tối giản đơn sắc. Trớ trêu thay, tính cách bạn lại chẳng hề như vậy.

Chúng ta từng muốn mặc mọi thiết kế của Phoebe Philo: chất liệu rũ, đường cắt gọn, tạo nên vẻ “dài & mảnh” thanh lịch. Thực tế chỉ đúng được một nửa: bạn cao, nhưng không có vóc dáng mảnh mai như người mẫu. Những thiết kế quá nữ tính hay ôm sát khiến bạn e dè. Sau cùng, thứ bạn mặc nhiều nhất lại là những món cơ bản, càng ít nổi bật càng tốt.

Bạn sớm nhận ra: những bộ đồ mang hơi hướng menswear, tối giản lại không hợp với mình. Chúng khiến gương mặt tròn trịa càng trẻ con hơn, chứ không mang đến vẻ trưởng thành như bạn kỳ vọng. “Gu theo đuổi” của bạn từng là thứ ai nhìn cũng thấy ngầu, nhưng khi mặc và nhìn vào gương, bạn luôn thấy lạc lõng – như đang trộm mặc đồ của người khác. Rồi bạn buông bỏ. Và phát hiện ra: thứ hợp với mình lại là những thiết kế cầu kỳ, phom dáng hơi cường điệu, có chút “kỳ lạ”. Ít nhất, khi soi gương, bạn không thấy xa lạ. Và khi bước ra ngoài, người ta hay nói: “Chỉ có bạn mới mặc được kiểu này.”

Thời sinh viên ngành thời trang, bạn từng thử đủ kiểu quái lạ. Cuối cùng, thứ ở lại là vẻ đẹp vượt thời gian: chất liệu tốt, phom dáng gọn. Bạn mê Kate Moss trên sàn diễn, nhưng ngoài đời lại chọn knit, wool, quần rũ theo đường cong cơ thể, trong bảng màu trắng–nâu–xám–đen. Mặc vậy, bạn thấy nhẹ nhõm.

Gu theo đuổi thì hàng nghìn, gu đạt tới cũng chẳng kém. Chúng ta bị hút bởi những thiết kế đầy năng lượng như Chopova Lowena hay Knwls, nhưng rốt cuộc vẫn quay về sự tối giản kiểu Prada. Dẫu vậy, trước tuổi 40, chúng ta muốn thử tất cả. Biết đâu sau cùng, mọi thử nghiệm sẽ gom lại thành phong cách rất riêng của mình.

Trái: Jil Sander Thu Đông 2025 | Phải: Simone Rocha Thu Đông 2025
“Tớ mà có dáng như cậu, tớ sẽ chỉ mặc quần ống dài cả đời.” Cô bạn của bạn có từng nói như thế với bạn chưa? Bạn có dáng người tự nhiên, gần giống… Ryuk trong Death Note. Những chất liệu mềm như organza, satin, nơ hay bèo nhún – thứ bạn yêu – lại khiến bạn trông như mặc nhầm đồ. Qua tuổi 20 hỗn loạn, tủ đồ chỉ còn lại những món menswear chuẩn chỉnh. Dẫu vậy, mỗi mùa xem Simone Rocha hay Shushu/Tong, tim bạn có thể vẫn lạc một nhịp.

Đôi lúc chúng ta muốn ăn mặc như một “hoàng tử”. Cổ thon đeo dây chuyền mảnh, áo màu dịu, quần tôn dáng chân. Paris Fashion Week vừa rồi, nhìn các người mẫu của Alessandro Michele, hẳn bạn thấy ghen tị. Dĩ nhiên, bạn biết mình không có vẻ đẹp mong manh ấy. Thế nên giờ đây, bạn có thể chọn áo khoác da và jeans – tạm gọi là “Hedi boy” phiên bản vụng về.

Nên bắt đầu từ gu hay từ tính cách? Chúng ta từng chỉ mặc đồ tối giản, phần vì những món bạn thích đều quá đắt. Bạn hay tự hỏi: “Sao phải thêm mấy chi tiết thừa thãi thế này?” Nhưng dạo gần đây, nhìn những nghệ sĩ lớn tuổi mặc đồ nhiều màu và cười hiền, bạn thấy… đẹp. Bạn sợ rằng nếu bây giờ không thử, sau này sẽ chẳng bao giờ thử nữa.

Chúng ta đều muốn trông mảnh mai, kiểu “mảnh dẻ lay động”. Gu theo đuổi của bạn là chủ nghĩa tối giản lãng mạn cuối thập niên 1990 – phẳng, gọn nhưng có đường nét. Nhưng sự thật là những bộ đồ ấy chỉ tỏa sáng trên người có vóc dáng mảnh. Thấy quần áo “chết dần” trong gương, bạn lại vội cởi ra. Với bạn bây giờ, casual là lựa chọn an toàn nhất: jeans thoải mái, áo có chút màu sắc. Gu theo đuổi hay gu đạt tới nghe có vẻ ngang nhau, nhưng chúng ta vẫn muốn thử thách bản thân thêm lần nữa – trước khi quá muộn.
Rốt cuộc, “gu theo đuổi” và “gu đạt tới” không phải để so sánh hơn thua, mà để hiểu mình hơn một chút. Bởi giữa vô vàn phiên bản có thể có, phiên bản khiến ta thấy quen thuộc nhất khi soi gương – có lẽ – chính là nơi ta thuộc về.
FOLLOW US