Góc nhìn tâm lý học về The Devil Wears Prada 2: Từ “hội chứng kẻ mạo danh” của Andy đến Nigel là một narcissist ngầm
Chia sẻ
Vì sao The Devil Wears Prada 2 lại khiến khán giả toàn cầu đồng cảm mạnh mẽ đến vậy? Có lẽ bởi đằng sau thế giới thời trang hào nhoáng của Runway là những nỗi bất an rất thật mà bất kỳ ai trong môi trường công việc hiện đại đều từng trải qua.
Nhà trị liệu tâm lý Giuseppe Femia thuộc trường phái trị liệu nhận thức Rome đã đưa ra một phân tích gây chú ý về bộ phim: “Có một cái bóng chung bao trùm lên tất cả các nhân vật trong phim – đó là nỗi ám ảnh về thất bại.”
Với sự trở lại của bộ tứ đình đám Meryl Streep, Anne Hathaway, Emily Blunt và Stanley Tucci, The Devil Wears Prada 2 không chỉ là phần hậu truyện thời trang được mong chờ nhất năm, mà còn là bức chân dung tâm lý sắc lạnh về thế hệ lao động hiện đại.
Khi thế giới thời trang phản chiếu những tổn thương tâm lý
Theo Giuseppe Femia, môi trường công việc không đơn giản chỉ là nơi kiếm sống. Nó còn là “tấm gương” phản chiếu những tổn thương, sự bất an và cơ chế phòng vệ sâu kín nhất bên trong mỗi con người.
Ông cho rằng niềm đam mê nghề nghiệp đôi khi có thể biến thành chiếc lồng cô lập con người, nhưng đồng thời cũng có thể trở thành nguồn sức mạnh giúp họ tồn tại. “Mỗi người đều dùng công việc để định nghĩa bản thân theo cách riêng. Và The Devil Wears Prada 2 đã phơi bày điều đó: nghề nghiệp trở thành sân khấu nơi những tổn thương và cơ chế phòng vệ được bộc lộ.”
Dù mỗi nhân vật có biểu hiện khác nhau, tất cả đều bị chi phối bởi cùng một nỗi sợ: sợ bị thay thế, sợ mất giá trị, sợ không còn thuộc về thế giới từng định nghĩa cuộc đời mình.
Andy Sachs và “hội chứng kẻ mạo danh” của thế hệ hiện đại

Trong phân tích của Femia, Andy Sachs là hình mẫu điển hình của “Imposter Syndrome” – hội chứng kẻ mạo danh. Dù đạt được thành công, Andy vẫn không thật sự tin rằng mình xứng đáng với nó. Những thành tựu dường như “trượt khỏi tay” cô mà không để lại cảm giác chắc chắn nào.
Việc bị sa thải qua tin nhắn không chỉ là cú sốc nghề nghiệp, mà còn đánh trúng nỗi sợ sâu nhất của Andy: “Mình có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.” Chính vì thế, Andy liên tục tìm kiếm sự công nhận từ bên ngoài – đặc biệt trong thời đại số, nơi lượt thích, lượt chia sẻ và độ viral trở thành thước đo giá trị mới.
Sự cầu toàn của cô đi kèm với lo âu và ám ảnh kiểm soát: làm việc quá mức, luôn sợ mắc lỗi, luôn cảm thấy bản thân chưa đủ tốt.
Miranda Priestly: Quyền lực như một lớp giáp bảo vệ

Nếu Andy đại diện cho sự bất an, thì Miranda Priestly lại là cực đối lập. Theo Femia, Miranda xây dựng hình ảnh quyền lực như một “cấu trúc phòng vệ”. Bà không tìm kiếm sự công nhận – bà yêu cầu nó.
Sự hoàn hảo của Miranda lạnh lùng, chính xác và gần như không được phép sụp đổ. Nhưng bên dưới lớp vỏ đó vẫn tồn tại một nỗi sợ âm thầm: sợ mình không còn cần thiết trong một thế giới đang thay đổi quá nhanh. Khoảnh khắc được xem là quan trọng nhất phim chính là cuộc trò chuyện giữa Miranda và Andy trước bữa tối “The Last Supper”.
Lần đầu tiên, Miranda không còn nói chuyện như một tổng biên tập huyền thoại, mà như một con người đang đối diện với nguy cơ bị phản bội, bị thay thế và bị thời đại bỏ lại phía sau.
Theo Femia, đây là khoảnh khắc Miranda phá vỡ ảo tưởng về sự bất khả chiến bại: “Không có quyền lực, địa vị hay tài năng nào khiến con người miễn nhiễm với tổn thương.”
Emily Charlton: Tham vọng thực chất là nỗi sợ bị vô hình

Emily Charlton tiếp tục là nhân vật gây ám ảnh nhất phim. Femia cho rằng Emily tồn tại thông qua ánh nhìn của người khác, bởi cô không thể chịu đựng cách mình nhìn chính mình. Sự tham vọng cực đoan của Emily thực chất là cơ chế bù đắp cho nỗi sợ bị lãng quên và bị thay thế.
Từ một trợ lý từng bị xem thường trở thành nữ lãnh đạo lạnh lùng, Emily không đơn thuần “trưởng thành” – cô đang trả thù quá khứ của chính mình. “Hãy nhìn tôi đi. Giờ đây tôi mới là người quyết định ai được tồn tại.”
Sự cầu toàn của Emily mang tính trình diễn: phải chạy nhanh hơn, đẹp hơn, hoàn hảo hơn – không phải vì yêu công việc, mà vì sợ khoảng trống bên trong bản thân.
Nigel và kiểu “narcissist ngầm” ít ai nhận ra

Có lẽ phân tích gây bất ngờ nhất là về Nigel. Trong mắt nhiều khán giả, Nigel là nhân vật cân bằng và lý trí nhất. Nhưng theo Femia, Nigel thực chất là một “covert narcissist” – kiểu narcissist ngầm, che giấu cái tôi bằng sự khiêm tốn và hài hước. “Người narcissist ngầm sẽ không nói ‘Tôi giỏi nhất’. Họ nói: ‘Không ai thật sự hiểu tôi.’”
Nigel không đòi hỏi được tôn sùng, nhưng luôn muốn mình trở thành người không thể thay thế. Sự gắn bó của anh với Runway và Miranda trông giống lòng trung thành, nhưng sâu xa lại là nỗi sợ đánh mất bản sắc cá nhân. Trong thời đại mà gu thẩm mỹ dần bị thuật toán thay thế, Nigel sợ nhất việc giá trị của mình không còn được công nhận.
“The Devil Wears Prada 2” thực chất là câu chuyện về nỗi sợ thất bại
Theo Giuseppe Femia, điều khiến các nhân vật tìm lại nhau sau 20 năm không phải nostalgia hay tình bạn, mà là bản năng sinh tồn. Họ kết nối lại vì cùng chia sẻ một nỗi bất an: thế giới đang thay đổi quá nhanh, còn họ thì không biết mình còn thuộc về nó hay không.
Và đó cũng chính là điều khiến The Devil Wears Prada 2 trở nên khác biệt so với phần đầu. Đây không chỉ còn là bộ phim về thời trang, mà là câu chuyện về việc con người học cách chấp nhận sự không hoàn hảo, đối diện với nỗi sợ bị thay thế và tìm kiếm một bản sắc mới trong thời đại mọi thứ đều có thể bị đào thải.


FOLLOW US