Type to search

Phụ nữ luôn cần một câu chuyện kể

Chia sẻ

Một triết gia đã tưng nói “phụ nữ có thể yêu đi yêu lại nhiều lần hơn đàn ông bởi vì họ luôn luôn biết cách nuôi dưỡng trong mình những điều phi lý!” Và đôi lúc hy vọng cũng đồng nghĩa vơi không có thực tế và lô gic nào cả. Tôi không biết chúng ta có thể hoang đường đến mức nào nhưng một khi phụ nữ ngừng nuôi dưỡng “ảo tưởng” thì chúng ta hoàn toàn có thể tin rằng cuộc sống này đang vỡ vụn ra bởi toàn giá xăng, tã giấy và thuế thu nhập cá nhân.

Những chặng đường khôn lớn

Các cô gái 18 tuổi thường hi vọng rất nhiều. Nói đúng hơn là họ hi vọng theo hướng tin tưởng vào những điều kì diệu (mà hoàn toàn có thể không tồn tại) đang chờ đón phía trước. Tôi cũng đã từng 18 tuổi, và tôi biết cảm giác ấy, chỉ cần có một tia sáng lóe lên trong đầu thôi là trái tim có thể thổn thức khấp khởi và tinh thần sẵn sàng đón nhận như thể tất cả đã biến thành sự thật rồi. Mà phải công nhận rằng người ta thường gặp nhiều may mắn hơn (một cách “hơn” rõ rệt so với các giai đoạn khác trong cuộc đời) ở tuổi ấy. Ví dụ như tôi đã từng ước mơ được đặt chân đến nước Pháp, và sau vài đêm khó ngủ vì khát khao đập thình thịch trong tim, mở mắt ra đã kịp nhìn thấy mình đứng giữa Paris hoa lệ. Tự tin chảy cùng với dòng máu tuổi trẻ rần rật trong huyết quản. Cô gái 18 trong tôi đón nhận thế giới như cơn gió cuối hè đuổi nhau trong đám lá cây dẻ trên phố Tolbiac, nơi tôi lần đầu thấy mình nhỏ bé giữa sân trường đại học. Không sợ hãi, không do dự với niềm tin rằng mình là người chủ duy nhất của cuộc đời mình…

Thanh xuân là món quà tặng quý giá vô ngàn. Hẳn vậy. Nhưng thanh xuân cũng chưa bao giờ đảm bảo cho bất kì sự bất biến nào. Nếu nước Pháp đã từng là tất cả thiên đường trong tôi thì giờ đây nó đã trở nên không đủ. Tôi nhớ lại tôi của năm 22 tuổi, đứng bên vách kính cong dài ngút tầm với trong khu cách ly của sân bay Charles de Gaule đăm chiêu ngắm từng chiếc máy bay cất cánh để đến những vùng trời mà tôi hầu như chẳng thể nào đoán được…Tôi mơ về một nước Mỹ ồn ào náo nhiệt như giờ giải lao ở trường đại học. Ồn ào thật nhưng rồi thể nào chẳng tìm ra đám bạn thân (hoặc sẽ trở thành thân!) mà bắt đầu dăm ba câu chuyện phiếm, chê trách vài nhà chính trị (theo kiểu người lớn và vĩ mô nhất mà mấy đứa sinh viên trẻ măng chúng tôi cho phép mình được thể hiện, sau vài hơi thuốc lá và một cốc café chán ngắt giữa mùa đông tê cóng) hoặc kể về nội dung bộ phim vừa xem cuối tuần trước cho những người bận đi làm thêm không có mặt… Vậy là tôi xách túi ra đi. Sau gần 8 tiếng trằn trọc trên máy bay, nước Mỹ chào đón tôi ở cửa ra của sân bay JFK bằng sự ẩm ướt của tuyết tan đầu tháng 4. Căn phòng khách sạn ở tầng 3 với cửa sổ nhỏ góc đường 57 giao với đường số 10… Căn phòng ấy đã chứng kiến những thất vọng lớn lao (dĩ nhiên chỉ là ở thời điểm đó thôi, nhưng khi người ta trẻ thì sự thất vọng nào cũng có thể trở thành lớn nhất) mà tôi dành cho nước Mỹ. Tôi không tìm thấy mình trong dòng người nườm nượm đi bộ dưới chân các tòa nhà văn phòng, dù 3 tháng sống giữa Manhattan của tôi là để được đào tạo về kỹ năng và các kiến thức liên quan tới khách hàng theo chương trình của công ty nơi tôi làm công việc bán thời gian. Tôi đã nếm trải cảm giác về sự thất vọng năm tôi 22 tuổi, thất vọng vì đã ảo mộng quá lớn về nước Mỹ. Niềm tin của tôi về thế giới tự do đã ít nhiều bị lung lạc nhưng điều ấy tốt cho tôi bởi vì qua đó, tôi hiểu được rằng môi trường làm việc ở đâu rồi cũng sẽ có những vướng mắc kiểu ấy, ngay cả là ở thiên đường tự do. 22 tuổi, tôi đã hi vọng, đã tin, đã thất vọng và đã thay đổi niềm tin của mình. Tôi đã đến và rời nước Mỹ với một sự tin tưởng rằng Paris mới đích thực là nơi tôi muốn sống và làm việc, mãi mãi…

Bước qua ngưỡng tuổi 25, các cô gái tự cảm thấy có trách nhiệm hơn với hi vọng của mình. Một thứ hay ho, một người thú vị, một cơ hội thoáng qua mang hơi hướng của may mắn không hẳn đã là điều khiến họ đắm đuối ngay. Sự chín chắn bắt đầu định hình trong tâm hồn đã qua thời non trẻ khiến họ đề phòng nhiều hơn, đề phòng để không tự làm tổn thương niềm tin của chính mình. Trước 25 tuổi, tôi đã từng tin vào một tình yêu lớn. Sau 25, tôi tự băng bó trái tim tội nghiệp của mình bằng hàng đống giấy tờ trên bàn làm việc. Khi ấy, tôi đã mong đợi công danh có thể khiến người ta dạn dày hơn với bất hạnh. Nhưng đến cuối cùng, tôi rời xa nước Pháp để quay về Hà Nội, chạy trốn kỷ niệm tuổi trẻ gắn liền với một người khác của mình.

Khi tình yêu cần sự giản dị

Hi vọng vào tương lai và tình yêu là điều mà mọi cô gái đều có, cho dù họ không viết ra thành câu hay thốt lên thành lời, sau khi mất đi bất kì xúc cảm thiêng liêng nào đó. Nhất là khi còn trẻ, sức sống mãnh liệt của hi vọng khiến người ta có thể tỉnh dậy thản nhiên vào buổi sáng, dù mệt mỏi và nước mắt tủi thân từ đêm trước vẫn còn để lại dấu vết trên khuôn mặt phờ phạc. Ngày ấy cô gái độc thân trong tôi đã luôn âm thầm tự hào về sự kiên cường mỗi ngày, khi tôi xinh đẹp quần nọ áo kia xuống đường đến công ty, nói cười rạng rỡ.

Nhưng trong sâu thẳm trái tim, tôi hiểu rằng sức mạnh ấy bắt nguồn từ niềm tin ở ngoài kia hạnh phúc đang chờ đợi mình. Người đàn ông của tôi sẽ xuấthiện và anh ấy chính là người tôi cần biết, cần ở bên cạnh và cần cùng nhau xây dựng một tổ ấm. May mắn thay, tôi đúng. Người ấy đã đến, đã gặp tôi rồi ở lại. 26 tuổi, tôi bước chân vào hôn nhân với niềm tin tuyệt đối về phép màu mang tên “gia đình”…

Người phụ nữ trẻ vừa lập gia đình dễ khiến người khác ghen tị với họ. Sự hân hoan trong từng hơi thở, niềm kiêu hãnh ánh lên trong mắt khi ai đó bất chợt hỏi thăm “em dạo này thế nào?” để có thể bật ra câu trả lời dường như đã được lập trình từ trước “em lập gia đình rồi, và chúng em đang chờ đợi một em bé sắp ra đời…” Tôi cứ ngỡ tuổi 18 của mình với những hi vọng bất tận và niềm tin dễ dàng đã mãi mãi không còn nữa. Nhưng từ khi mỗi ngày bắt đầu cảm nhận được một hình hài tí hon đang dần hình thành trong mình, những ước ao tươi trẻ và ngập tràn ánh sáng lại quay về. Người ta nói rất ít các em bé mỉm cười và nhìn chăm chú vào ai đó khi được sinh ra trên đời, vậy mà con gái tôi đã nhìn tôi như thể bé đã chờ đợi suốt 40 tuần để được gặp mặt tôi vậy. Lần đầu tiên trong 27 năm, tôi tin rằng phép màu tồn tại.

Bốn năm đã trôi qua kể từ lần đầu chúng tôi gặp nhau. Bốn năm và niềm hạnh phúc trong tôi đôi lúc vẫn khiến tôi bật khóc trước mặt cô gái ấy (và lần nào cũng làm cô ấy bối rối, cuống cuồng dỗ dành tôi bằng cách dang đôi tay bé nhỏ ôm chặt lấy đầu tôi và hôn lên trán tôi như cách người ta hôn để trấn an một đứa trẻ) vì thực tế dường như luôn tốt đẹp hơn nhiều những gì tôi kỳ vọng. Sự ra đời của một em bé khiến người phụ nữ hoàn thiện mình hơn. Cả về bản năng, lý trí và thể xác.Những hi vọng viển vông to lớn về tình yêu và sự thay đổi thế giới có thể không còn (hoặc không còn nhiều nữa) trong tôi-của-hàng-ngày, nhưng thay vào đó là vô số các hi vọng, các niềm tin nhỏ bé và gần gũi nhất khiến cho ngày của tôi bận rộn và đêm của tôi không mộng mị.

Tôi đã vô tình đọc được ở đâu đó một câu ngạn ngữ về hạnh phúc, rằng người hạnh phúc là người có một ai đó để yêu, một công việc để làm và vài điều để hi vọng … Những năm đầu của tuổi 30, với một người đàn ông do tôi lựa chọn để cùng xây dựng tổ ấm, một cô con gái bé nhỏ khiến mỗi ngày trôi qua với tôi là một điều mới mẻ, một công việc khiến tôi đủ đam mê để vượt qua mọi bận rộn và thử thách, và cuối cùng là những ước mơ vẫn được tôi cẩn thận gửi gắm vào tương lai…Tôi tin rằng mình hạnh phúc. Từ những điều giản dị như thế!

Pocket
Tags:

You Might also Like