Type to search

Chia sẻ

Ai là nhà tạo mẫu – Nhà thiết kế và giám đốc sáng tạo – những người đã thay đổi hoàn toàn thời trang từ thế kỷ 19 đến ngày nay bằng sự khéo léo của họ?

Rất nhiều thứ đã thay đổi, và ngày nay mọi thứ tiếp tục thay đổi nhanh chóng trong xã hội kỹ thuật số. Trong thế kỷ trước, chúng ta đã đi từ mối quan hệ chặt chẽ giữa người làm nghề và khách hàng đến sự hào nhoáng của thế giới nuôi dưỡng trí tưởng tượng và khát khao, cho đến những biểu tượng thời trang mới ngày càng phù hợp với profile của những người có tầm ảnh hưởng quốc tế. Kể từ khi chúng ta nói về thời trang và không còn chỉ về trang phục – ngay cả khi cả hai đều thể hiện hương thơm văn hóa của một thời đại – một số sản phẩm may mặc và phụ kiện đã định hình sự hiện đại với thị hiếu và xu hướng.

Yves Saint Laurent / Ảnh: JOHN DOWNING

Lật lại lịch sử từ thế kỷ 19, người kiến tạo ra ngành thời trang “Haute Couture” là một đấng “mày râu”, Charles Frederick Worth. Ông là người đầu tiên gắn mác thương hiệu của mình lên trên những thiết kế; ông cũng là người đầu tiên tạo lập nên một “fashion house” đúng nghĩa và tuyển mộ những người nữ thợ may để thực hiện các giai đoạn cuối cùng của mình. Và bắt đầu từ Charles Frederick Worth, đàn ông luôn được biết đến là người phụ trách phần kỹ thuật và thiết kế, trong khi phụ nữ sẽ là người thùa khuyết, đơm khuy và nhuộm vải. Chính từ thời điểm đó, định nghĩa “nhà tạo mẫu” đã ra đời, một nhân vật ở Ý có một hình ảnh đa chức năng và sắc thái hơn nhờ Made in Italy: vai trò này thực chất là liên kết giữa ngành công nghiệp thời trang, người mua, nhu cầu của công chúng . Đó là trí tuệ nghệ nhân đặc biệt được hoàn thiện với nền văn hóa công nghiệp: Walter Albini – người phát minh ra prêt-à-porter (dòng hàng may sẵn, là thời trang chất lượng cao được sản xuất trong nhà xưởng. Mặc dù Prêt-à-Porter không nhất thiết phải được sản xuất hàng loạt, nhưng nó có sẵn cho nhiều đối tượng khách hàng và sẽ được may theo các kích cỡ khác nhau), trong khi Gianni Versace đặt mục tiêu tạo ra một chiếc váy bằng “kim loại dạng lưới”. Để làm như vậy, nó thách thức nền sản xuất hàng dệt của Ý và do đó, chiếc váy oroton ra đời.

Gianni và Donatella Versace / Ảnh: IMAGES PRESS

Alexander McQueen (với Sarah Jessica Parker) / Ảnh: EVAN AGOSTINI

Vẫn còn khác biệt là hình ảnh của nhà thiết kế thời trang, người đã thiết kế hiệu quả với ý định kết hợp thẩm mỹ với chức năng. Thường thì NTK không chỉ xác định bằng dấu ấn cá nhân qua thiết kế, nhưng có thể chuẩn bị kỹ năng của mình như một nhà tư vấn: một ví dụ trên tất cả là Karl Lagerfeld, người đã làm việc tự do vào năm 1962 trong lĩnh vực thời trang ở Pháp, Ý, Anh và Đức. Karl làm việc cùng lúc cho Chanel và Fendi, đồng thời là NTK đầu tiên được xướng tên để tạo ra bộ sưu tập túi xách giá rẻ tại H&M. Cũng không thể quên là Alexander McQueen, người trong sự nghiệp 18 năm với nhãn hiệu cùng tên của mình và các bộ sưu tập cho Givenchy đã thay đổi sâu sắc ý tưởng về một buổi trình diễn thời trang (Show Business): một chục phút giải trí thuần túy, bao gồm ảnh ba chiều, mưa vàng và các vòng tròn lửa, thứ đã biến McQueen thành một người trình diễn tuyệt đối (bạn còn nhớ Shalom Harlow đã bị rô bốt phun sơn chứ?). Trong số những người phụ nữ, Miuccia Prada nổi bật với khả năng phá vỡ các quy tắc: khi ra mắt, Miuccia đã nói với chúng ta rằng cô ấy không phải là một nhà thiết kế thời trang, cô ấy chỉ đơn giản là xác định bản thân răng “Tôi là chính tôi”.

Karl Lagerfeld / Ảnh: PASCAL LE SEGRETAIN

Miuccia Prada / Ảnh: VICTOR VIRGILE

Virgil Abloh / Ảnh: PASCAL LE SEGRETAIN

Sau đó là bóng dáng của giám đốc sáng tạo. Tự nhận mình sinh ra là để làm sáng tạo – Virgil Abloh, một thực tập sinh tại Fendi vào năm 2009. Ngay tại thời điểm đó, Karl Lagerfeld đã cảm nhận được tiềm năng của Abloh bằng cách dự đoán rằng trong tương lai gần sẽ có ít nhà thiết kế hơn và nhiều giám đốc nghệ thuật hơn. Với nhãn hiệu Off-White do mình sáng lập, Abloh tận dụng sự nhạy cảm và mong muốn của những thế hệ mới, những người không thích sự năng động lỗi thời và lạc hậu của hệ thống thời trang, mà tìm kiếm sự uyển chuyển của ngôn ngữ. Không phải thời trang cao cấp lấy cảm hứng từ đường phố (sự ra đời của các nền văn hóa phụ, từ phong cách punk của Vivienne Westwood đến sự tiếc nuối của Yves Saint Laurent vì đã không tạo ra quần jean), mà là giám đốc sáng tạo trực tiếp tạo ra một ngôn ngữ thời trang mới bằng cách tìm kiếm sự đồng thuận giữa các yếu tố rất trẻ. Abloh có bằng kỹ sư và thạc sĩ kiến ​​trúc, nhưng Abloh thích trở thành một thợ lặn – ngay cả với người bạn Kanye West -, thử nghiệm nội thất (bạn có nhớ bộ sưu tập cho Ikea không?) Và đồ trang sức. Không có giới hạn, không có biên giới, mọi thứ đều đang diễn ra: một quá trình sáng tạo liên tục và nhận được sự tán thưởng từ Millennials đến Gen Z.

Coco Chanel

Mary Quant / Ảnh: Cyril Maitland / Mirrorpix / Getty Images

Những ý tưởng, cách tiếp cận và sự nhạy cảm trong việc – thường đi ngược lại với những giáo điều được thiết lập sẵn hoặc thách thức các thuật toán tiếp thị – đã tự nhiên dẫn đến các cuộc cách mạng thời trang khác nhau: đây là nơi đặt tiền đề của vũ trụ hiện đại rộng lớn và hấp dẫn . Một chiều hướng mà Charles Baudelaire xác định trong thực tế đô thị nhưng các nhà sáng tạo tóm tắt trong chiếc váy đen nhỏ nhắn của Coco Chanel, trong những món trang sức của Elsa Schiaparelli, trong “New Look” của Christian Dior, trong chiếc váy ngắn của Mary Quant, trong chiếc mũ hộp thuốc của Roy Halston, sử dụng nhựa vinyl của Pierre Cardin, trong chiếc váy búp bê trẻ em của Balenciaga, trong bộ đồ “Le Smoking” của Yves Saint Laurent, trong chiếc áo khoác không có cấu trúc của Giorgio Armani, màu đỏ của Valentino, trong sự khám phá nghệ thuật màu đen của Rei Kawakubo, trong túi nylon của Prada. Quần áo hoặc phụ kiện xuất hiện như tầm nhìn đối với những người đã thực sự định hình thời trang, diễn giải theo chủ nghĩa tư tưởng.

Pocket
Tags:

You Might also Like