Type to search

Phong cách sống Tâm lý

NÀNG SIÊU NHÂN ĐI GIÀY CAO GÓT

Chia sẻ

Vậy nàng liệu có bay được không? Chắc là không. Hay là nàng cứ đi bộ thôi nhưng cứu được thế giới? Chuyện đó cũng không mấy thực tế cho lắm vì thế giới thì phức tạp và hiểm nguy khôn lường mà nàng thì vẫn đang…đi giày cao gót. Cơ mà từ từ, nàng là ai mới được cơ chứ?

Nàng là phụ nữ, nàng có học thức, có địa vị. Nàng xông xáo, tháo vát, lăn xả và không ngại trách nhiệm cao. Nàng biết làm đẹp, biết hưởng thụ, biết cách khiến cho bất kì ai cũng phải ngoảnh lại nhìn cho dù chân nàng có thể không dài một mét mười hai, eo nàng có thể không còn năm mươi sáu săng ti mét, da nàng chắc không trắng nõn nà như con gái mười bảy đôi mươi. Nàng ý thức được rằng mình không phải là người đàn bà đẹp nhất nhưng chắc chắn mình không xếp vào hàng ngũ “không biết phấn đấu lại còn hay hư cấu”. Nàng có thể ở bất kì đâu, bất cứ nơi nào trên đất nước này, khiến cho đàn ông khao khát, phụ nữ bên cạnh thì tị hiềm. Nghe chừng người như nàng thật hiếm và hoàn hảo. Nhưng không, đàn bà giống như nàng giờ ngày càng nhiều khi họ biết yêu bản thân mình hơn. Chỉ có điều, đằng sau những lung linh lấp lánh ấy, nàng có hạnh phúc không?

Bình đẳng hay không bình đẳng?

Thế giới bàn chuyện bình đẳng giới từ suốt nhiều thập kỉ qua. Rằng phụ nữ và đàn ông phải được hưởng quyền lợi tương tự nhau. Rằng phụ nữ có thể không cần đàn ông vẫn có thể sống tốt, sống rực rỡ. Rằng đàn ông hãy thôi ngay chuyện nghĩ rằng phụ nữ chỉ nên đeo tạp dề trong bếp và không mặc gì trên giường. Cuộc cách mạng bền bỉ đó đã khiến hàng triệu phụ nữ tự tin bước ra khỏi hàng rào định kiến để mạnh dạn theo đuổi giấc mơ riêng. Thực tế cho thấy họ đã làm được rất nhiều việc phi thường, không hề kém cạnh bất kì đấng mày râu nào hết cả nếu không muốn nói là một số trường hợp còn có phần vượt trội hơn. Khẩu hiệu nữ quyền được giăng lên ở khắp nơi. Phụ nữ tự hào với điều đó! Phụ nữ ưa chuộng tinh thần đó! Nhưng điều thú vị là mỗi phụ nữ lại có cách thức theo đuổi “bình đẳng” thật khác nhau.

Cứu thế giới hay cứu chính mình?

Phụ nữ thành đạt xung quanh tôi ngày một nhiều. Họ kinh doanh, họ làm người của công chúng, họ lộng lẫy tự tin không chỉ trong những hoạt động cá nhân mà còn cả dự án xã hội. Thế nhưng, đằng sau hào quang không phải lúc nào cũng đầy ắp bột màu. Bởi rốt cuộc, tôi nghĩ phụ nữ nào cũng đều mang những phần tính cách giống nhau: khao khát được yêu thương, mỏi mong được thấu hiểu, công nhận. Sự mâu thuẩn ở hình thức bên ngoài và nội tâm đơn độc bên trong càng lớn thì họ càng lúc càng cô lập chính mình. Mà những đối lập đó đa phần đến từ hai từ khoa được xem là thiêng liêng mang tên “thiên chức”.

Một mặt làm vợ và làm mẹ. Chăm sóc, yêu thương và quán xuyến gia đình. Mặt khác làm sếp hay làm người nổi tiếng. Chỉn chu trách nhiệm và lo lắng cho những người không phải là gia đình. Bạn hãy nhìn đi! Đâu dễ dàng mà cân bằng hai thái cực này. Bên cạnh đó, làm gì có người phụ nữ nào mà không muốn làm vợ, làm mẹ kia chứ? Có thể vài người sẽ phản đối, nhưng tôi nghĩ chẳng qua chưa đến lúc bản năng đó phát tác thôi. Và khi đó, lựa chọn điều gì là cả một cuộc cân não nhiều hi sinh và cả may mắn. Vì kiểu gì phụ nữ cũng cần đến đàn ông. Phụ nữ có thể bất cần và ương ngạnh ở đâu không biết nhưng cuối cùng lúc cuối ngày, khi ánh đèn buông xuống, họ sẽ đều khao khát một chốn yên ấm trở về nơi có người mở rộng vòng tay đón lấy, hôn nhẹ lên trán hay mở hộ khóa kéo sau lưng váy. Tuy nhiên, một khi ta phải cần ai hay điều gì, nghĩa là ta đã mất đi sự chủ động đồng thời vô tình xây dựng cả kì vọng. Phụ nữ lại còn “thù dai nhớ lâu” nữa nên họ thường gan lỳ cố chấp.

Phải, cho dù là chuyện vĩ mô hay to tát bé nhỏ cỏn con, chỉ cần dính chút ít cảm xúc vào là phụ nữ khó lòng buông bỏ. Chính xác là không dễ dàng “can tâm”. Họ với niềm tin (không biết ở đâu ra) luôn hi vọng mình có thể thay đổi mọi chuyện và đạt được điều mình mong muốn. Nhưng mục tiêu đó có thể lý trí, có thể cảm tính nhưng kiên trì đến khi thực sự họ thấy mình đã hết cách, vào ngõ cụt. Dưới góc độ lạc quan, tôi luôn đánh giá cao việc “cố hết sức” này. Nhưng ở góc độ bi quan hơn thì tôi thấy phụ nữ thường tự tổn thương mình khi cứ đâm đầu vào cách như vậy vì mỗi một lần chạm đáy là một lần họ thêm sợ hãi và bất an.

Vậy rốt cuộc, chúng ta nên làm thế nào cho phải. Đáng buồn là mãi mãi cũng không có câu trả lời nào xác đáng nhất vì làm thế nào đều phụ thuộc vào sự lựa chọn cá nhân, vào việc mỗi người thành thật tin rằng thế này hay thế kia thì bản thân mình hạnh phúc nhất. Phụ nữ có thể tham vọng cứu thế giới nhưng trước hết họ phải tự cứu lấy mình qua những thời khắc tuyệt vọng, qua nỗi buồn, qua sự cô đơn ,mất mát, mệt mỏi và mất phương hướng. Tự bản thân không vui thì điều gì cũng là vô nghĩa. Cho dù gánh gồng được bao lâu, cho dù mạnh mẽ với thế giới đến thế nào, cuối cùng mình đối diện với mình mới là điều quan trọng nhất.

Còn nhớ, cô nàng “phù thủy” Emma Watson có một bài phát biểu ấn tượng cho chiến dịch HeForShe của Liên Hợp Quốc về vấn đề bình đẳng giới, cô gái ấy trước tiên đã kêu gọi phụ nữ đừng từ chối việc mình là một người phụ nữ, nghĩa là từ chối thiên chức, sự dịu dàng, bản năng yêu thương và thậm chí đôi khi yếu đuối. Phụ nữ cũng không nhất định phải gồng mình để chứng minh với bất kì vị trí nào trong mắt xã hội. Họ cứ đi giày cao gót, cứ mặc váy ôm và tự cứu được chính mình trước mọi giông bão. Những điều vĩ mô và trừu tượng khác sẽ lần lượt đến sau. Đừng lo lắng!

STYLE TEAM

Pocket
Tags:

You Might also Like