Type to search

Phong cách sống Tâm lý

Yêu thương đích thực – hiểu thế nào cho đúng?

Chia sẻ

Chúng ta thường tìm cách thay đổi người khác hơn là tôn trọng và yêu quý họ vô điều kiện dưới danh nghĩa giúp đỡ họ. Bạn nghĩ sao về điều đó?

Có một sự khác biệt rất lớn giữa việc thật sự giúp đỡ và việc tìm cách thay đổi một người. Khi bạn giúp đỡ một ai đó nghĩa là bạn giúp cho họ được là chính họ, còn khi bạn cố tìm cách thay đổi một người nghĩa là bạn đang tìm cách làm cho họ trở thành theo ý bạn. Khi bạn thay đổi một người, bạn không hề quan tâm đến họ mà đã có sẵn một ý tưởng và chỉ muốn biến đổi họ theo ý tưởng đó. Và trong trường hợp này thì ý tưởng đó mời là quan trọng, còn bản thân người đó thì không.

Thật ra việc tìm cách thay đổi một ai đó để họ hành xử theo ý bạn là một điều thô bạo. Điều đó đồng nghĩa với việc bạn đang tìm cách hủy diệt con người họ. Do vậy đó không phải là tình yêu hay lòng từ bi được. Khi bạn từ bi, bạn sẽ luôn để cho người khác được là chính họ. Sự từ bi chỉ mang lại cho bạn năng lượng chứ không đưa ra phương hướng cho bạn. Năng lượng đó sẽ giúp bạn tiến lên, tự nhiên như hạt giống sẽ phải nảy mầm vậy và bạn không hề cảm thấy bị thúc ép hay gò bó.

Giúp đỡ người khác có nghĩa là bạn hãy giúp họ được là chính họ, chứ không phải tìm cách thay đổi, biến hóa họ thành người theo lý tưởng của bạn. Con người thường phải quan trọng hơn lý tưởng mà chúng ta có. Và cả nhân loại này cũng không thể quan trọng hơn một người, bởi nhân loại này là lý tưởng còn con người là một thực thể sống.

Hãy quên khái niệm nhân loại đi và nhớ đến yếu tố cá thể con người. Người ta dễ dàng hy sinh con người cho khái niệm nhân loại. Hãy giúp kẻ khác nhưng đừng lấy họ làm vật hy sinh. Bạn là ai mà tự cho mình quyền hy sinh kẻ khác như thế kia chứ? Mỗi chúng ta là một cá thể, do đó đừng sử dụng người khác như là phương tiện cho đời mình.

Nếu bạn hy sinh một ai đó thì nghĩa là bạn không hề giúp họ mà ngược lại, bạn đang hủy diệt, tàn phá họ. Khi đó, bạn chẳng khác gì một tên tội phạm.

Hãy chia sẻ tình yêu thương và sự quan tâm của bạn nhưng để cho người khác tự tiến bước theo số phận của riêng họ. Chúng ta không ai được biết về số phận đó, chẳng ai biết được việc gì sẽ xảy ra cho từng người. Hãy để cho bông hoa tự nở và tự tỏa hương theo cách riêng của nó và đừng quên rằng mỗi chúng ta là một cá thể duy nhất. Chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ lặp lại một sự tồn tại một cá thể y hệt như chúng ta. Bởi bản chất của cuộc sống là không thể lặp lại mà luôn tiến lên và chứa đầy những điều mới mẻ.

Nếu bạn muốn biến một ai đó thành thượng đế thì điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn đang tàn phá cuộc đời họ. Thượng đế là duy nhất và chẳng ai có thể lặp lại được hình ảnh đó. Và quan trọng hơn là bạn không cần thiết phải làm điều đó! Đừng cố giúp đỡ một người trở thành Phật mà hãy để họ là chính họ, như vậy bạn đã giúp họ khai tâm Phật. Cả bạn lẫn họ không hề biết được số phận của mình sẽ ra sao và chỉ có tương lai mới làm được điều đó. Đến một ngày nào đó cả bạn lãn họ sẽ ngạc nhiên khi bông hoa nội tâm nở rộ. Đó là bông hoa của quyền năng vĩnh hằng luôn tồn tại trong mỗi chúng ta.

Hãy giúp đỡ, chia sẻ năng lượng và yêu thương kẻ khác. Hãy chấp nhận con người của họ và khiến họ cảm thấy được chào đón. Đừng khiến cho kẻ khác cảm thấy tội lỗi, đừng phán xét họ. Bất cứ khi nào bạn muốn thay đổi kẻ khác nghĩa là bạn đã khiến họ cảm thấy tội lỗi và điều đó chẳng khác gì thuốc độc.

Khi một ai đó bảo “hãy sống như Đức Phật!”, nghĩa là họ đang chối bỏ con người hiện tại của bạn. Bất cứ khi nào có ai đó bảo bạn giống một ai đó, nghĩa là họ đã không chấp nhận con người thật của bạn. Điều đó có nghĩa là họ không chào đón bạn và xem bạn như một kẻ xâm phạm đến cuộc sống của họ. Và họ sẽ không yêu thương bạn nếu bạn không thay đổi để trở thành một ai đó. Thế thì thứ tình cảm ấy chỉ mang tính hủy diệt bạn, khiến bạn phải sống giả tạo và không được là chính mình. Vậy đó có phải là tình yêu thương đích thực hay không?

Bạn chỉ có thể là chính mình. Tất cả những thứ khác đều là giả tạo, là những chiếc mặt nạ, là những tính cách khác nhau chứ không phải là bản chất cốt lõi của bạn. Bạn có thể tô điểm cho bản thân bằng tính cách của Đức Phật nhưng điều đó sẽ chẳng bao giờ chạm đến trái tim của bạn. Nó sẽ chẳng liên quan gì đến bạn cả mà chỉ là vẻ bề ngoài. Nó là một bộ mặt nhưng không phải là bộ mặt của bạn.

Vậy nếu có ai đó tìm cách biến đổi bạn trở thành một người khác và nói rằng “tôi sẽ yêu thương bạn nếu bạn sống như Đức Phật hay Chúa…”, thì nghĩa là họ không hề yêu thương bạn. Có thể người đó yêu Chúa nhưng lại ghét bạn. Và họ cũng không thật sự yêu Chúa vì nếu có thì họ đã hiểu rằng mỗi con người là một cá thể duy nhất.

Tình yêu là một sự thấu hiểu sâu sắc. Nếu bạn yêu thương một ai đó thực sự, bạn sẽ tự động nhìn họ qua một lăng kính hoàn toàn khác, một lăng kính hết sức chân thành và rõ ràng. Khi bạn yêu thương một người, bạn sẽ nhìn thấy con người thật của họ và giúp họ trở thành bất cứ điều gì mà họ có thể làm được. Bạn sẽ không bao giờ mong đợi ở họ một điều gì khác cả, bởi như thế là tội lỗi, là chối bỏ họ. Bạn chỉ đơn thuần là cho đi tình yêu của mình mà không cần đền đáp hay mong đợi một kết quả nào. Bạn chỉ đơn giản giúp đỡ họ mà không hề nghĩ đến tương lai.

Khi yêu thương đi kèm với tâm trí không nghĩ ngợi về tương lai, đó chính là một nguồn năng lượng mạnh mẽ. Khi yêu thương đi kèm với tinh thầm phi vụ lợi hay động cơ, nó sẽ giúp kẻ khác rất nhiều mà không gì có thể so sánh được. Khi được một người, dù chỉ là một người, chấp nhận như bạn vốn có, bạn sẽ cảm thấy mình hiện hữu và có giá trị. Bạn sẽ thấy rằng thế giới này chào đón mình và ít nhất thì vẫn có một người yêu thương bạn vô điều kiện. Điều đó cho bạn chỗ đứng, giúp bạn cảm thấy mình được là chính mình. Còn bằng ngược lại, bạn sẽ cảm thấy mình lạc lối. Khoảng cách giữa bạn và nội thân của bạn chính là cảm giác được là chính mình hay lạc lối. Chính vì thế khi có ai đó bảo “Hãy sống như…” thì có nghĩa là họ đang khiến bạn cảm thấy lạc lối. Khi đó, bạn sẽ sống với những chiếc mặt nạ và một con người giả tạo. Bạn sẽ có những tính cách, có nhiều thứ khác nhau nhưng không có linh hồn. Bạn thiếu đi cái cốt lõi của chính mình. Và cuộc đời của bạn chỉ là một sự dối lừa, thiếu minh tuệ.

Vậy nên, khi muốn giúp đỡ người khác bạn hãy tạo ra một bầu không khí yêu thương, từ bi xung quanh nơi bạn đến và giúp kẻ khác được là chính họ. Giúp cho người khác được là chính họ là điều khó nhất trên thế gian này, bởi nó đi ngược lại cái tôi của bạn. Cái tôi của bạn lúc nào cũng muốn người khác phải giống mình, phải làm theo ý mình. Vào những lúc như thế cái tôi của bạn sẽ cảm thấy thích thú, hài lòng, Bạn nghĩ mình giống như bản vẽ mà mọi người phải noi theo. Nói cách khác, bạn là cái rốn của vũ trụ, còn mọi người chỉ là hạng hai.

Cái tôi của chúng ta luôn muốn kẻ khác phải thay đổi cho giống mình. Thế nhưng bạn là ai mà lại muốn thay đổi người khác như thế? Đừng tự gán cho mình trọng trách đó. Đó là điều hết sức nguy hiểm, và đó là lý do Adolf Hitler được sinh ra. Ông ta là người có tham vọng sẽ thay đổi cả thế giới này theo ý minh.

Chỉ có một cách duy nhất để thể hiện tình yêu thương đích thực, đó là yêu một người với chính con người thật của họ. Và cái hay của điều này nằm ở chỗ, chính tình yêu đó sẽ khiến họ thay đổi. Họ sẽ không thay đổi để cho giống với bạn mà là thay đổi cho chính con người của họ. Khi bạn thật sự yêu thương một ai đó, người đó sẽ thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Nhưng điều đó không hề liên quan đến bạn mà họ sẽ thay đổi theo bản chất riêng của họ.

Hãy giúp mọi người được là chính mình. Được sống tự do với con người vốn có và đừng bao giờ ép buộc, lôi kéo hay trừng phạt một ai cả. Bởi vì tất cả những việc đó đều xuất phát từ cái tôi của bản thân.

Tình yêu đích thực là một món quà được trao tặng phi tính toán, phi mục đích. Và nó sẽ không còn là tình yêu nữa nếu bạn có bất kỳ ý định nào đằng sau đó, dù chỉ là nhỏ nhoi.

Trích: Từ bi của tác giả Osho

Pocket
Tags:

You Might also Like