Bộ phim truyền hình mới của SBS, Queen Mantis (Tựa Việt: Sát nhân Bọ Ngựa), được ví như một bản “nữ giới hóa” của The Silence of the Lambs. Mô-típ “thiên tài sát nhân hỗ trợ cảnh sát truy lùng kẻ giết người hàng loạt” vốn chẳng còn xa lạ, nhưng Queen Mantis đã làm mới công thức này khi đặt phụ nữ vào trung tâm câu chuyện.
Bộ phim do đạo diễn Byun Young-joo (Secret Love Affair, Helpless) – người nổi tiếng với việc khắc họa những nhân vật nữ quyến rũ và gai góc – cầm trịch, cùng sự tham gia của Go Hyun-jung, nữ diễn viên sở hữu khả năng diễn xuất đầy quyền lực và ám ảnh. Đây cũng là bản remake từ series Pháp La Mante.

Nhân vật chính Jung I-sin (Go Hyun-jung) từng gây chấn động vào năm 2002 khi ra tay sát hại dã man 5 người đàn ông. Điểm chung của các nạn nhân: đều là kẻ bạo hành phụ nữ. Jung I-sin đã thiến họ, và từ đó, cô nhận biệt danh “Mantis” – loài bọ ngựa cái nổi tiếng vì ăn thịt bạn tình sau giao phối. Dù cảnh sát đã bắt giữ, nhưng vì thiếu chứng cứ, chính phủ – trong bối cảnh World Cup đang đến gần và cần “dẹp yên dư luận” – đã chọn cách thỏa hiệp: đổi lấy lời thú tội, Jung I-sin không phải vào tù mà bị giam lỏng trong một căn hộ biệt lập, sống lặng lẽ với cà phê và âm nhạc. Với công chúng, “Mantis” đã chết. Nhưng đến năm 2025, một vụ án mạng mới xuất hiện, tái hiện chính xác phong cách giết người của cô – mở ra vòng xoáy tội ác và bí ẩn mới.


Trong Queen Mantis, căng thẳng được đẩy lên cao khi Choi Jung-ho (Jo Sung-ha) – điều tra viên từng phụ trách vụ án “Bọ ngựa” năm xưa tìm đến Jung I-sin để cầu cứu. Lần này, “nữ sát nhân” đưa ra một điều kiện mới: cô chỉ đồng ý hợp tác thông qua con trai mình – Jung-ho/Cha Su-yeol (Jang Dong-yoon). Cha Su-yeol, từng bị gắn mác “con trai của kẻ giết người”, đã đổi tên và hiện là một cảnh sát. Jung-ho khuyên anh: “Mẹ cậu đã giết 5 người, vậy cậu hãy cứu 5 mạng người để cân bằng đi.” Nhưng với Su-yeol, nỗi sợ bị lộ thân phận, cùng sự căm ghét người mẹ mà anh luôn phủ nhận, khiến lựa chọn này trở thành cơn ác mộng.

Khoảnh khắc hai mẹ con gặp lại nhau sau hơn 20 năm là một trong những cảnh đắt giá nhất của phim. Khi thốt lên “Jung-ho à…”, giọng Jung I-sin run run, đôi bàn tay cũng không giấu nổi rung động. Nhưng Su-yeol nhanh chóng lạnh lùng khẳng định: anh đến đây không phải để đoàn tụ, mà với tư cách một cảnh sát. Ngay lập tức, biểu cảm của I-sin thay đổi. Từ người mẹ, cô chuyển sang giọng điệu rùng rợn của một sát nhân: “Khi lưỡi cưa cắt ngang xương cổ, cơ thể con người rung lên như thế nào cậu biết không? Đrừ-rực, đrừ-rực… Nhưng tên bắt chước này thì chẳng biết chút ‘thú vui’ ấy đâu.” Su-yeol phản ứng dữ dội, mỉa mai rằng mẹ mình phấn khích vì mùi máu. Đáp lại, Jung I-sin gằn giọng: “Mùi máu ư? Ta thích chứ. Đó chính là mùi khi con chào đời.”
Một cú chạm lạnh sống lưng, vừa khắc họa tình mẫu tử méo mó, vừa đẩy mâu thuẫn tâm lý của nhân vật lên đến cực điểm.


Điểm đặc biệt của Queen Mantis nằm ở sự mập mờ trong cách khắc họa nhân vật chính Jung I-sin. Việc cô ta chỉ giết những kẻ bạo hành phụ nữ, cách đối xử với con trai, cùng những bí mật chưa được hé lộ từ vụ án năm xưa… tất cả khiến khán giả dễ ngả về việc nhìn I-sin như một người mẹ mang bản năng bảo vệ và hành động vì “công lý”. Nhưng đồng thời, sự khoái lạc mà cô ta thể hiện khi nói về giết chóc lại cho thấy hình ảnh một kẻ tâm thần máu lạnh.
Đây cũng chính là mâu thuẫn mà Cha Su-yeol phải đối diện. Trong quá khứ, khi còn làm ở đội ma túy, từng có lần anh bị thôi thúc bởi ham muốn giết chết một kẻ tội phạm, và trong khoảnh khắc ấy, Su-yeol sợ hãi vì nhận ra bóng dáng người mẹ trong chính bản thân mình. Câu hỏi trung tâm của bộ phim là: Jung I-sin thật sự là một kẻ ác đội lốt “người hùng”? Hay là một kẻ tâm thần nhưng vẫn có tình mẫu tử? Hay đơn giản cô ta chỉ đang đóng vai theo kỳ vọng của mọi người xung quanh?

Diễn xuất của Go Hyun-jung khiến nhân vật này trở nên đầy ám ảnh: chỉ một thay đổi thoáng qua trong ánh mắt cũng đủ tạo áp lực mạnh mẽ xuyên qua màn ảnh. Tuy nhiên, điểm trừ là sự thể hiện này quá nổi bật, biến nó thành “độc tấu” thay vì một bản hòa âm với dàn diễn viên còn lại. Ngoài cô và Jo Sung-ha, phần lớn các diễn viên khác lại thiếu chiều sâu, dẫn đến sự tương phản rõ rệt. Đặc biệt, tâm lý phức tạp của Cha Su-yeol – người sống dưới cái bóng của mẹ – không được thể hiện trọn vẹn. Dù Jang Dong-yoon là một gương mặt tiềm năng, anh vẫn còn quá trẻ để thuyết phục khán giả ở vai đội trưởng hình sự, khiến nhân vật trông non nớt và thiếu sức nặng cảm xúc.
Điều này khiến nhiều phân đoạn điều tra vốn cần dồn nén căng thẳng lại rơi vào sự nhạt nhòa. Thế nhưng, Queen Mantis vẫn giữ được sức hút nhờ nhân vật nữ sát nhân hiếm thấy trên màn ảnh Hàn, câu chuyện ẩn chứa nhiều bí mật, thông điệp mạnh mẽ về bạo lực giới, cùng những câu thoại sắc lạnh. Thêm vào đó, bút pháp uyển chuyển và không khí lạnh lẽo đặc trưng của đạo diễn Byun Young-joo tiếp tục giữ chân khán giả. Và khi những cú twist nối tiếp nhau xuất hiện, ta chỉ còn chờ xem bộ phim sẽ đưa mình đến đâu – và khác biệt thế nào so với bản gốc Pháp.
FOLLOW US