Entertainment

Victor Vũ và dấu mốc 10 năm

10 năm trước, tại Việt Nam, Victor Vũ là cái tên mới toanh. 5 năm trước, Victor trở thành cái tên hút phòng vé và luôn gợi sự háo hức cho khán giả mỗi khi “một bộ phim của Victor Vũ” ra rạp. Bây giờ thì, thương hiệu đó đã được bảo chứng. Và Victor vẫn mê mải trên những dặm dài của phim ảnh, tự làm khó bản thân trong những thử thách mới.

Phim ảnh với Victor là một cuộc chơi ly kỳ, nhiều mạo hiểm nhưng cũng đầy cuốn hút. Không quá ngạc nhiên khi nghe anh nói “Một ngày của tôi, sáng-trưa-chiều chỉ có phim và phim”. Số lượng phim của Victor Vũ tính tới thời điểm này, ngót nghét gần bằng số năm anh trở về Việt Nam theo đuổi giấc mơ phim ảnh. Số phim “khuấy đảo” doanh thu phòng vé xấp xỉ bằng số phim ra rạp – điều không phải đạo diễn Việt nào cũng làm được. Là người cực kỳ khiêm nhường, Victor ngại nói đến những gì anh đã làm được nhưng rõ ràng, cái tên của anh khiến phần đông khán giả tin tưởng lẫn kỳ vọng, kiểu như: “Với Victor, chúng tôi tin tưởng!”

style-victor-vu-va-dau-moc-10-nam-01

LỚN LÊN CÙNG GIẤC MƠ SIÊU ANH HÙNG

Có lẽ, chúng ta nên bắt đầu bằng một câu hỏi hết sức quen thuộc. Sự kỳ vọng, hẳn là cũng khiến anh ít nhiều cảm thấy áp lực?

Tôi nghĩ có hai dạng nghệ sỹ hết mình với nghệ thuật. Một là những người xem nghệ thuật như một cuộc dạo chơi, họ bình thản, hài lòng và vui vẻ. Những nghệ sỹ này thường hoà đồng, hạnh phúc, họ thường biết tận hưởng cuộc sống đúng nghĩa. Số còn lại, tự ép mình vào khuôn khổ, vùi đầu miệt mài, họ đặt ra rất nhiều mục tiêu để phấn đấu, những thử thách lớn để chinh phục. Tôi thuộc dạng thứ hai. Sáng trưa chiều tối chỉ biết phim và phim. Nên áp lực lớn nhất của tôi chính là với bản thân mình. Nó xuất phát từ những yếu tố nội tại, là sự dằn vặt từ bên trong.

Cụ thể, hai bộ phim nói trên có nội dung hoàn toàn khác nhau, mang đến cho tôi những áp lực khác nhau. Tôi quyết định làm Lôi Báo với khá nhiều nỗi niềm và lo lắng. Không biết khán giả Việt có đồng cảm với một món ăn ít nhiều mang chất liệu Mỹ, nơi tôi sinh ra và lớn lên cùng ước mơ được trở thành người anh hùng của cha mẹ, của các chị và em mình hay không. Tuy nhiên tôi biết trong đầu mình luôn muốn kể một câu chuyện giản dị về quá trình chuyển từ một chàng trai trẻ trở thành một người chồng, người cha chín chắn. Câu chuyện mà mỗi người đàn ông và gia đình trẻ nào cũng có thể thấy mình ít nhiều trong đó.

Sự khao khát được phiêu lưu với những đề tài mới, thể loại mới, và thói quen lao vào những thứ không quen thuộc với mình để khai thác, cũng là lựa chọn khiến cho tôi tự làm khổ mình. Vì khi đó tôi đã bước ra ngoài sự an toàn cho dự án, mà hơn ai hết chính mình biết rõ điều đó.

Bù lại với Người Bất Tử, vì quá quen thuộc với thể loại tâm linh, nên tôi tự hứa phải sáng tạo hơn, gai góc hơn, phải tinh tế và khác biệt hơn. Chính vì áp lực phải làm ra một bộ phim thật độc đáo, nên chúng tôi đã phải viết đi viết lại kịch bản không dưới 30 lần, nhưng không phải vậy mà bộ phim giảm bớt rủi ro. Áp lực vì thế càng chồng chất.

Vậy còn, sự khác biệt ở đây là gì?

Lôi Báo bắt nguồn từ sự tò mò để khám phá về đề tài về khoa học viễn tưởng pha một chút hành động li kỳ trong tôi. Những đứa trẻ được sinh ra và lớn lên tại Mỹ như chúng tôi luôn có tuổi thơ gắn liền với nền văn hoá siêu nhân và siêu anh hùng. Món đồ chơi hay quyển truyện tranh về siêu anh hùng chưa bao giờ ngừng mấp máy trên môi từ khi chúng tôi biết vòi quà người lớn. Mẹ tôi kể, niềm đam mê đầu đời của tôi chính là vẽ. Năm 2 tuổi, tôi rất ngoan ít khóc quấy, mà chỉ thích ngồi một góc phòng cầm bút chì hí hoáy cả ngày trời. Năm 10 tuổi tôi đã hoàn thành tập truyện tranh của riêng mình về người hùng ngoài trái đất, đến giờ mẹ vẫn còn giữ và đã tặng lại cho vợ tôi. Nên nhân vật Tâm trong Lôi Báo tôi muốn giới thiệu sẽ là một chàng hoạ sỹ truyện tranh. Tuy nhiên, Tâm không phải một siêu anh hùng có những siêu năng lực đặc biệt, mà là anh hùng đời thường, chiến đấu để bảo vệ người thân.

Với Người Bất Tử tôi được trở về với niềm đam mê lớn trong đời chính là tâm linh. Khác với các phim ly kỳ trước, tôi khai thác phim với giọng kể đậm chất siêu nhiên, kì vỹ. Một hướng đi mới mà chính tôi và cả ekip đoàn phim đều thấy thật hấp dẫn qua từng phân cảnh. Đây có lẽ là bộ phim khó nhọc nhất, gian lao nhất nhưng lại làm cho chúng tôi cảm thấy thoả mãn, sung sướng và đã đời nhất. Hành trình Bắc – Trung – Nam, tìm đến những di tích văn hoá Việt thời cũ, những di sản thiên nhiên vẻ vang. Làm sống lại vẻ đẹp một thời quả là không dễ dàng. Chúng tôi vừa đi vừa khám phá, vừa vượt hành trình mà cũng học được nhiều bài học quý. Nhất là nhận ra đất nước mình có quá nhiều quang cảnh bao la, tuyệt đẹp và đáng tự hào.

style-victor-vu-va-dau-moc-10-nam-02

Bây giờ, anh đã có thể quyết định bộ phim theo ý định của anh chưa hay vẫn phải thỏa hiệp với nhà sản xuất?

Về mặt sáng tạo, tôi hầu như được giữ quyết đinh tuyệt đối. Về định hướng cho dự án, tôi cũng được phép tham gia góp ý để đưa ra hướng đi phù hợp. May mắn tôi luôn được nhà đầu tư và sản xuất ủng hộ những ý kiến của mình. Đó là lý do khi chọn đơn vị cộng tác làm phim, tôi thường phải cân nhắc cẩn thận. Mối quan hệ của mình với nhà sản xuất cũng giống như cuộc hôn nhân, mình phải khéo chọn đối tác để không xảy ra bạo lực gia đình hoặc đổ vỡ ly dị.

Liệu có một công thức thành công nào đó cho những bộ phim của anh, dù thuộc bất cứ đề tài hay thể loại nào?

Tôi không giỏi toán, nên không thể tính được điều gì trong tương lai. Tuy nhiên, tôi biết, có 3 yếu tố lớn dẫn tôi đến quyết định bấm máy một bộ phim:

– Thứ nhất là câu chuyện, là kịch bản. Đầu tiên đề tài ấy phải hấp dẫn chính mình. Ví dụ phim Lôi Báo có đề tài Đổi Đầu. Tôi nhớ mình đã rất hứng thú, khi biết trên thế giới có một ca phẫu thuật cấy ghép đầu người sắp được thực hiện. Thế là bao nhiêu ý tưởng tuôn ra khi mình nghĩ về mối quan hệ giữa cái đầu cũ và cơ thể mới, cái nào tác động cái nào, cái nào bị chi phối, bị ảnh hưởng… Chỉ cần vậy là có thể chắp bút viết ngay. Ngoài ra, tôi chỉ làm phim do chính tôi sáng viết hoặc có tham gia viết kịch bản. Vì tôi cần phát triển đề tài đã chọn theo một hướng chính xác những gì mình hình dung trong đầu. Để tác phẩm ra đời như mong muốn, mình phải là người kể chuyện chính.

– Thứ 2 là vấn đề về ekip, về con người, nếu chỉ có một mình, tôi không thể làm được điều gì. Phải có những người hiểu ý mình, để thực hiện những dự định và ý tưởng.

– Thứ 3 là budget hợp lý. Không phải để tiêu pha mà để có thể quay vừa đủ số ngày bộ phim yêu cầu. Một điều đáng tiếc là chúng ta có rất nhiều bộ phim có kịch bản hay, nhưng không làm được chỉn chu, bởi phải quay gấp rút, ngắn ngày. Quả thật phí đi câu chuyện mình đang có.

“TRONG TÌNH CẢM GIA ĐÌNH, TÔI RẤT VIỆT NAM”

Gần 10 năm, sau quyết định trở về Việt Nam định cư, làm phim, rồi lập gia đình ở đây. Victor Vũ của 10 năm trước và hiện tại, có những thay đổi nào và điều gì thì vẫn vậy?

Tôi mập ra và già đi. Tôi thích ăn món Việt nhiều hơn trước (cười). Tư duy và sở thích phim ảnh cũng thay đổi nhiều. So với lúc mới về Việt Nam, giờ đây tôi có nhiều cơ hội đến với mình hơn, tôi được khai thác những đề tài mới mẻ.

Điều không thay đổi chính là tôi vẫn trẻ con, mê chơi robot, vẫn cứng đầu, và vẫn nghiện công việc.

style-victor-vu-va-dau-moc-10-nam-03

Cảm giác đi giữa hai luồng văn hóa có còn thường trực trong anh?

Khi bên trong có hai luồng văn hoá Mỹ – Việt , tôi luôn nhận ra có sự phân biệt giữa ở đây và bên đó. Chắc chắn không tránh được sự so sánh. Nhưng nhờ vậy, khi nhìn vào cả 2 nền văn hoá mình nhận ra cả 2 đều có những thú vị riêng, và sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn khi biết quý nét đẹp của sự khác biệt. Khi về Mỹ tôi quý Mỹ, vì nơi ấy có mẹ cha, gia đình mà 10 năm qua tôi có rất ít thời gian để về thăm. Về Việt Nam tôi thấy quý vì ở đây tôi có thể làm nhiều điều mà bên Mỹ không thể. Chẳng hạn, tôi có thể gọi cho bạn bất cứ lúc nào, 15 phút sau là chúng ta đã có mặt ở cà phê. Ở Mỹ phiền toái hơn, vì bất cứ cái gì cũng cần hẹn trước và lên kế hoạch.

Còn về tâm tính, trong công việc tôi có vẻ Mỹ hơn, rất dứt khoát, ít tình cảm, kiểu Mỹ. Tôi coi trọng khả năng, thực lực hơn tình nghĩa, quan hệ. Nhưng ngược lại, trong tình cảm gia đình, tôi lại rất Việt Nam. Tôi thích phong tục tập quán Việt Nam với sự kính trên nhường dưới và chia sẻ. Tôi yêu bữa cơm nhà và những cơ hội để gặp gỡ anh em họ hàng. Dù ở Mỹ hay ở Việt Nam, tôi vẫn giữ lối sống của một đại gia đình nhiều thế hệ, mọi thành viên gần gũi nhau, người thân cũng là những người bạn.

10 năm nhìn lại, đã có quyết định nào hoặc điều gì trong cuộc sống đem lại cho anh nhiều suy nghĩ nặng nề?

Không có gì đến nỗi nặng nề, vì tôi là người suy nghĩ rất kỹ. Tuy nhiên có 3 lần quyết định lớn chi phối cuộc đời tôi. Thứ nhất là chọn học ngành phim, trong khi gia đình không ủng hộ, vì cha mẹ Việt ở Mỹ thường chỉ muốn con cái sau này làm kỹ sư, bác sỹ. Thứ 2 là về Việt Nam trong khi cả nhà không yên tâm. Nhưng tôi vẫn đi vì luôn nghe thấy tiếng kêu gọi trong tim. Thứ 3 là lấy vợ, trong khi tôi lại thích tự do, độc thân và rất sợ trách nhiệm lớn với người khác. Chỉ khi mình nhìn lại thì mới thấy, 3 quyết định đó cho đến nay là sáng suốt nhất trong cuộc đời mình.

Chị Diệp – người bạn đồng hành cùng anh trong cuộc sống và cả trong công việc, có sự ảnh hưởng nào nhất định, đối với những sáng tạo của anh? Hoặc ít nhất, kiềm chế sự nóng tính của anh?

Diệp là người duy nhất cho tôi cảm giác hạnh phúc, hài lòng, yên tâm và ấm áp. Tôi có thể chia sẻ với vợ mình bất cứ điều gì trên đời, bất cứ lúc nào. Cô ấy không chỉ lắng nghe một chiều, mà luôn có những đóng góp tích cực 2 chiều, những lời khuyên sáng suốt và thực sự giá trị. Tôi biết tính mình rất khó, có những nguyên tắc và thói quen sống làm cho không phải ai cũng có thể thoải mái khi ở gần. Vậy mà Diệp luôn tìm được sự an vui, tự tại, cô ấy biết tự làm mình hài lòng và còn lan truyền hạnh phúc cho người khác. Rõ ràng vợ tôi chính là người cân bằng cho tôi.

Có lẽ Diệp là người hiểu nhất mỗi lần tôi nổi nóng. Tôi là người nghiện công việc một cách nghiêm trọng, đến mức đôi khi tôi tự đánh mất mình trong công việc. Rất yêu thương tôi, nhưng Diệp không phải là một người vợ bênh chồng. Cô ấy luôn công tâm và tỉnh táo, là người nhắc tôi nhớ luôn có cách tốt hơn để giải toả áp lực và nhận định một vấn đề. Diệp cho tôi nhận ra nguyên nhân mỗi lần mình nóng tính là có thực sự xứng đáng hay không hay là do cái tôi của mình đang muốn được ôm ấp. Từ đó, tôi biết, có những thứ tôi làm rất tốt, nhưng có những thứ tôi vẫn còn phải học tập nhiều. Từ khi lấy vợ tôi đã giảm được 40% tính nóng rồi. (cười)

style-victor-vu-va-dau-moc-10-nam-04

CHAT CÙNG VICTOR
- Diệp tiết lộ, anh rất thích đi siêu thị. Anh thích tự tay mua sắm những món gì?
Gel tóc, trái cây, khăn giấy, kẹo bánh, thuốc chống muỗi.
- Trang phục của anh là do anh hay vợ chọn?
Từ trước đến giờ tôi chỉ có 3 màu: trắng, đen, xám. Vì vậy vợ tôi rất đau đầu về câu hỏi mỗi ngày của tôi: “Vợ ơi, gợi ý cho anh ngày mai mặc gì?”
- Một ngày của anh, không có phim ảnh, sẽ thế nào?
Ôi tôi không biết. Suy nghĩ này thậy đáng sợ!
- Anh thích góc phố, con đường hoặc tiệm café nào ở Sài Gòn nhất?
Tôi thích góc cà phê Continental bên cạnh Nhà hát Thành phố khoảng 5 giờ chiều. Vì nét đẹp của sự đan xen giữa cái cũ và cái mới.
- Tự chấm điểm bản thân như một người đàn ông của gia đình, anh nghĩ mình được bao nhiêu?
Khoảng 5 điểm, 5 điểm còn lại tôi sẽ đạt được khi mình trở thành bố.

Nguồn: Tạp chí STYLE – Hoàng Linh Lan
Ảnh: Đinh Duy
Stylemagazine.vn

Xem thêm: