Entertainment

Rocker Nguyễn – Trong những lý tưởng điên rồ

Tuổi trẻ luôn gắn liền với những suy nghĩ và ý tưởng có thể khiến người khác trố mắt và nghĩ là điên rồ, là xa rời thực tế. Nhưng, không sao cả! Cứ mơ đi. Bởi chính những-rồ-dại đó làm nên một tuổi trẻ thú vị! Nếu bây giờ bảo Rocker chọn giữa giải cứu thế giới và bình yên bên một cô gái, chắc chắn cậu sẽ chọn phương án đầu tiên. Vì cậu trẻ và mang trong mình sự ngông cuồng của một gã trai tự tin đến mức bất cần.

Cao, gương mặt đẹp và sáng, dáng người chuẩn cho rất nhiều set quần áo, Rocker giống như một hình mẫu vừa bước từ một trang tạp chí ra đời thực. Thế nhưng, cậu rất ghét đề cập đến vẻ đẹp ngoại hình. Thời gian tới, ngoài Sắc đẹp ngàn cân, cậu còn được “chấm” cho rất nhiều dự án điện ảnh. Tất nhiên, cậu còn là một ca sĩ. Chàng trai tự tin, dễ thương nhưng đôi chút rụt rè của gần một năm trước tôi gặp giờ đã hoàn toàn biến mất. Rocker bảo, cậu đã chán việc phải sống theo ý muốn của người khác, lo sợ người khác nghĩ không hay về bản thân. Với cậu, bây giờ là “Sống tử tế và có trách nhiệm nhưng nhất định phải là chính mình”. Và, nếu có chuyện gì không hay ập đến thì cậu sẽ ngẩng mặt lên rằng: “So what?

style-rocker-nguyen-trong-nhung-ly-tuong-dien-ro-01

ĐỦ ĐIÊN ĐỂ TẠO KHÓ KHĂN

Một năm rưỡi qua, nhìn lại, bạn thấy mình đã làm được những gì?

Có thể gói gọn trong hai chữ: THÍCH NGHI. Về khía cạnh cuộc sống, thích nghi lại với xã hội Việt Nam không phải là một điều dễ đối với tôi. Nó đòi hỏi nhiều công sức và tâm trí. Giá trị gia đình, xung đột tập tục, những ý thức hệ đối lập nhau cộng thêm áp lực của công việc ấp ủ mười năm có chẵn có lẻ khiến có lúc tôi thấy mình không hợp khi sống ở đây. Chị biết đấy, bao giờ bàn việc cũng dễ hơn là bắt tay vào làm. Who, What, Where thì trôi chảy, đến How thì không biết làm cách nào. Tôi cũng từng không-biết-làm-cách-nào trong một thời gian khá dài.

Rồi từ từ mình vấp ngã và đứng lên, lại tiếp tục vấp ngã và lại đứng lên. Vấp ngã giỏi hơn, đứng lên giỏi hơn. Tôi học được nhiều thứ, từ cuộc sống, nghề nghiệp đến việc định hình mình là con người như thế nào trong mắt công chúng. Tôi có góc nhìn thứ ba về chính mình thay vì trước đó, tôi không nghĩ đến ngày mai, chỉ sống chậm trong hôm nay, kiểu thế giới chỉ xoay quanh cái tôi của mình. Nhưng dần dà, tôi thấy nó ảnh hưởng đến nhiều người, gia đình, bạn bè, công ty,… những mối quan hệ xã hội thay đổi theo sự thay đổi của mình nhưng chưa chắc đã là mình.

Phải chăng là vì bạn đang loay hoay với hình ảnh của mình?

Tôi chưa bao giờ loay hoay vì điều đó cả! Từ ngày tôi thích và có suy nghĩ theo đuổi nghệ thuật, tôi đã nhào nặn hình ảnh, phong cách mình muốn theo đuổi. Nhưng lúc ấy chưa có góc nhìn của thị trường. Mà, thực ra là, sau khi tiếp nhận nhiều góc nhìn khác nhau, từ thân đến sơ, tôi thấy mình nghĩ gì thì cứ làm đó thôi. Cái gì đi từ nội tại của mình thì luôn có sự lay động cao và thuyết phục nhất.

Điều tôi hướng tới, có lẽ hơi khác biệt khi cái tên của mình còn quá mới. Nhưng tôi tin vào sự khác biệt của mình. Tôi muốn hướng đến hình ảnh của một nghệ sĩ trước giờ chưa có trên thị trường, nghĩa là không chỉ thuần ở khía cạnh giải trí. Tôi nghĩ, người của công chúng có cương vị khác với người nổi tiếng. Trách nhiệm của một người của công chúng là trách nhiệm với cộng đồng, phải có nền tảng văn hóa vững vàng đồng thời phải trau dồi liên tục để tạo ra lối sống tử tế, có ảnh hưởng tích cực đến xã hội và những người xung quanh. Nói một cách dễ hiểu, nó giống như tạo trend trong xu hướng thời trang vậy. Nhưng ở đây, trend này là tư duy, là rèn cho người ta cách đối diện với nhiều vấn đề trong cuộc sống. Và, cốt cách của một người như thế nào thì sẽ tạo ra lối sống như thế ấy. Tôi nghĩ mình là thằng đủ điên để tạo ra khó khăn và khắc phục nó.

style-rocker-nguyen-trong-nhung-ly-tuong-dien-ro-02

Cần bao lâu để thực hiện được điều bạn vừa chia sẻ?

Tôi tin là sớm thôi! Sớm ở đây là có duyên thì chắc chắn nó sẽ xảy ra. Còn duyên ở đâu thì có một câu châm ngôn rất hay, đại ý rằng: “Cứ làm việc chăm chỉ, nhiều vận may sẽ đến”. Nhà muốn cao và muốn vững thì móng phải chắc. Tôi chưa bao giờ vội trong việc tạo nền móng cả. Tôi cũng không xác định mình sẽ xây dựng hình tượng một nghệ sĩ để bị đào thải sau 05 năm. Và, để làm được điều đó, tôi phải tạo ra hệ số chung trong suy nghĩ của người hâm mộ. Fan lớn dần về số lượng thì cũng cần lớn hơn về tư duy.

Nhiều người thường hỏi tôi rằng, ngoại hình chiếm bao nhiêu phần trăm quan trọng trong lĩnh vực nghệ thuật? Tôi không phủ nhận tầm quan trọng của ngoại hình nhưng quả thực, nó chỉ giống như quảng cáo chạy ngang màn hình để thu hút sự chú ý của người xem. Trong khi đó, để truyền tải được thông điệp đến khán giả, thông tin bắt buộc phải có ý nghĩa. Nói cho cùng, nghệ sĩ cũng chỉ là người đưa thông điệp và nghệ thuật là công cụ truyền tải hiệu quả, có hệ thống, có kiểm soát nhưng cũng rất cảm xúc và chạm được đến tâm hồn người nghe. Đó mới là bức tranh lớn tôi đang xây dựng và hướng đến, thay vì chỉ là gói gọn trong hình tượng một entertainer (một người làm giải trí).

TỰ YÊU BẢN THÂN MÌNH LÀ NỔI LOẠN

Tôi nghĩ là bạn hơi cực đoan quá. Thật ra, entertainer cũng tạo nên giá trị của riêng họ, vẫn có những ảnh hưởng tích cực và trách nhiệm với cộng đồng đấy chứ?

Có lẽ bạn chưa hiểu đúng ý của tôi. Mình làm giải trí cho khán giả thì mình cũng giải trí, trí óc mình cũng thoát khỏi căng thẳng nhưng có những giải tỏa làm người ta trở nên mụ mị, đắm chìm và luẩn quẩn! Nói đơn giản là đang buồn vì mất việc, vì thất tình, nghe nhạc buồn thì sẽ càng buồn hơn. Tôi không muốn tạo ra thể loại nhạc như vậy. Cảm xúc có thể thế này thế khác, nhưng nhất định phải chọn một cung chủ đạo. Nhạc của tôi có thể buồn, có thể vui song nhất định nếu buồn thì để sau này vui hơn thay vì buồn sầu, buồn thảm. Người làm nghệ thuật rất nhạy cảm và thường có sự mất cân bằng, đôi khi họ biến một cảm xúc nào đó thành thứ được tôn thờ. Chẳng hạn một anh chàng bị ngoại tình, anh ta tha thứ cho cả người yêu và anh chàng kia, để trở nên cao thượng và anh ta viết bài hát về sự cao thượng đó. Nó tạo thành trend. Điều đó, trong suy nghĩ của tôi không có gì hay ho cả! Bởi nó đồng nghĩa với việc chấp nhận trong im lặng. Mặc dù tôi làm được điều này chỉ trong một ngày nhưng tôi không cổ xúy nó.

style-rocker-nguyen-trong-nhung-ly-tuong-dien-ro-03

A, tôi hiểu ý bạn. Nhưng người ta theo đuổi nghề này, đằng sau cái đam mê người ta vẫn bảo, nó còn là tiền bạc và tiếng tăm nữa đấy…?

(Cười) Chọn nghề này để mưu sinh với tôi có lẽ hơi khó! Đối với tôi, kể từ khi ý thức được mức độ chi tiêu của mình thì tiền bạc chỉ là yếu tố ngoại thân, không phải là vấn đề quá to lớn trong cuộc sống. Ở đây, không phải vì tôi có điều kiện mà là tôi thấy mình đủ. Biết đủ là được. Bạn biết đó 05 ngàn cũng đủ mà 05 ngàn đô cũng có thể là chưa đủ. Vậy, bỏ qua vấn đề tiền bạc đi.

Tiếng thì lại càng không. Tôi chọn cách đi từ tốn, thậm chí không có khái niệm về nổi tiếng. Hành vi sử dụng truyền thông của nghệ sĩ sẽ rất khác với người nổi tiếng hoặc mong được nổi tiếng. Người mong được nổi tiếng sẽ không ngại dội bom mạng xã hội, dội bom truyền thông ngày này qua ngày khác, xuất hiện mọi lúc mọi nơi nhưng họ quên mất, truyền thông cũng có điểm chai.

Một câu hỏi vui: “Vậy mục đích của bạn đến với trái đất này là gì?” Là vì thi thoảng có những bạn inbox, nói với tôi họ theo dõi từ rất lâu. Họ quan sát tôi tỉ mỉ đến mức quan tâm tới những thói quen nhỏ bé nhất của tôi, chẳng hạn như chuyện viết tắt từ ‘không’ thành ‘ko’. Tôi hiểu rằng, cách sống và cách tư duy của mình có ảnh hưởng rất lớn đến họ. Mà đó chỉ là một trong số rất nhiều người. Cho nên, tôi thấy mình càng cần có trách nhiệm dùng sự ảnh hưởng, cách sống của mình giúp cho tư duy của họ tốt hơn lên.

Nghe có vẻ như một người giải cứu thế giới sắp xuất hiện? Tôi đùa đấy! Bạn có nghĩ mình lý tưởng hóa mọi thứ không khi hiện tại thành quả của bạn vẫn chưa có gì đáng kể?

Tôi cần người ta quan tâm đến mức hoài nghi, sau đó mình sẽ đáp trả. Mọi câu chuyện trước khi đi đến điểm mấu chốt thì cần có những tiền đề trước đó. Có những bạn mới xuất hiện, vội vã tung sản phẩm (vì showbiz vốn là cạnh tranh khốc liệt mà). Nhưng, như tôi nói, tiếp nhận truyền thông cũng có điểm chai. Giây phút bùng phát thành “một vụ nổ lớn” sẽ xảy ra thôi, nếu một người đủ chăm chỉ làm việc. Vấn đề là sớm hay muộn. Nói đến sớm-muộn là nói đến thời gian mà tôi thì, như đã nói, không quan tâm đến thời gian cho lắm. Tôi, như cái từ nhiều người hay dùng để gọi, vốn là một thằng nghệ sĩ tàn tàn.

Hữu xạ tự nhiên hương giữa thời buổi này có lẽ khó đạt được thành công nhưng một khi đã đạt thì rất thỏa mãn. Tôi không thích báo trước. Cũng giống như bất cứ ngành nghề nào, kinh doanh ý tưởng cần hội đủ 03 yếu tố: thiên thời – địa lợi – nhân hòa. Tôi càng không thích tỏ ra cật lực, vất vả, đổ mồ hôi sôi nước mắt để có được thành quả. Nó làm phong thái mình mất vui, dù đằng sau đó mình trầy trụa, bẻ chân bẻ tay, thậm chí chảy máu để đạt được. Tôi thích sự thong dong, bình thản và gói gọn sự cố gắng cật lực để bình thường.

style-rocker-nguyen-trong-nhung-ly-tuong-dien-ro-04

Cảm ơn Rocker!

Nguồn: Tạp chí STYLE – Hoàng Linh Lan
Ảnh: Starpark
Stylemagazine.vn

Xem thêm: