Entertainment

LU: “Một người đi trên dây thành thạo”

Lu, một giọng thơ rủ rỉ, nhỏ nhẹ, rất đời và rất thơ, khiến người được sinh ra, hoặc sống ở Hà Nội bắt gặp mình đâu đó, còn người đi xa, dè sẻn đọc từng dòng, từng chữ vì sợ… hết.

style-nha-tho-lu-03

“AI MÀ CHẲNG NHIỀU BÃO TỐ”

Khi mà thơ ca đang ngày càng bị bỏ quên trước nhiều loại hình nghe nhìn hiện đại, thơ của Lu đến tập thứ hai vẫn được nhiều người mong ngóng, đón nhận. Giờ đây đã có thể gọi Lu là “nhà thơ triệu bản”?

Thật ra “nhà thơ triệu bản” hay “nhà thơ tỉ bản” đều không quan trọng. Giá trị của một tác phẩm chưa bao giờ được xác định bởi đám đông hay những con số. Nếu người viết sáng tác các tác phẩm chỉ để chiều theo số đông thì chẳng có gì đáng nói. Quên đi tất cả những điều đó để thành thật với chính mình là điều khó và đáng giá hơn nhiều. Làm được điều đó, mọi nhãn hiệu hay danh xưng đều vô nghĩa.

Cũng xin được lưu ý, thơ ca chưa bao giờ bị bỏ quên, nó luôn được đón nhận, luôn có độc giả của riêng nó, trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Người ta yêu vì thơ hay vì vẻ lãng đãng của một gã trai phố, sống như ru đời mình trong nhẩn nha, thong dong – thứ mà người ta đang ngày một thiếu. Đã bao giờ Lu tự hỏi?

Có lẽ người ta yêu vì có sự đồng cảm, người đọc nhìn thấy bản thân mình trong những bài thơ đó. Mình luôn nghĩ con người có thể rất khác nhau nhưng thật ra cũng rất giống nhau, đều có những trạng thái cảm xúc, những kỷ niệm hay những nơi chốn riêng chung. Khi có sự đồng cảm thì người ta sẽ có thiện cảm, rồi yêu quý, trân trọng. Còn bản thân mình làm thơ có vẻ lãng đãng thong dong vậy thôi chứ thật ra cũng nhiều bão tố lắm. Ai mà chẳng vậy.

Sự lãng đãng, đôi khi hay ho nhưng đôi khi cũng làm mình thấy mệt. Lu có nghĩ vậy không?

Nếu để nói cái gì có thể làm mình thấy mệt thì câu trả lời có lẽ là mọi thứ, đâu chỉ có sự lãng đãng. Cuộc sống quan trọng nhất là sự cân bằng, giữa điều mình muốn làm và điều mình phải làm. Lý tưởng nhất là dung hòa được hai điều ấy, như thế thì làm việc cũng là rong chơi, và rong chơi cũng có ý nghĩa chứ không chỉ vẩn vơ qua ngày. Mình thấy mình đang làm điều đó khá tốt, bởi vậy mới có mấy chữ “một người đi trên dây thành thạo”.

style-nha-tho-lu-01

HÀ NỘI LÀ HÌNH ẢNH PHẢN CHIẾU CỦA CHÍNH MÌNH

Có phải chính sự lãng đãng đó khiến Lu đi đâu cũng thấy “dáng hình Hà Nội”, thấy không hợp với Sài Gòn?

Tình yêu đối với một thành phố là sự tổng hòa của rất nhiều thứ. Mình luôn tự hỏi những người đến với Hà Nội một đôi ngày thì họ có thể cảm thấy gì về thành phố này, bởi thật sự nó đông đúc, ngột ngạt và dễ làm con người ta mệt mỏi. Nhưng khi sống lâu với nó, đánh bạn với những nơi chốn vô danh, những con người thân thuộc hay những khoảnh khắc cá nhân, người ta sẽ cảm thấy gắn bó vô cùng. Điều đó không thể giải thích và cũng không cần giải thích. Hà Nội, đối với mình, đơn giản là hình ảnh phản chiếu của chính mình. Con người đi đâu mà thoát khỏi chính mình cho được?

Cũng sẽ có những người có thể nói về Sài Gòn như mình nói về Hà Nội. Mình thích Sài Gòn vì có nhiều hàng cà phê ngon, những hàng cây cao và đôi người bạn tốt. Dĩ nhiên cả vì Sài Gòn có Tao Đàn, sóc và chim sẻ. Mình cũng chỉ cần vậy, để dăm ba tháng lại vào thăm, thế thôi. Còn để nói một cách chung nhất, mỗi buổi sáng thức dậy ở Hà Nội, mình luôn cảm thấy có điều gì đó chờ đợi mình. Sài Gòn thì không, không có gì chờ đợi mình cả.

Lần lâu nhất Lu rời Hà Nội khoảng bao nhiêu ngày? Cảm giác ở một nơi xa nhớ đến và khi trở về như thế nào? Có thể gọi đó là tình yêu hay bằng gì khác?

Chắc cũng khoảng một hai tháng gì đó, thỉnh thoảng mình cần phải đến nơi nào ít người, nhiều cây và đôi mắt được tự do nhìn thật xa, thật rộng. Nhiều khi để yêu một điều gì đó thì cần phải giữ khoảng cách với nó. Nhưng dù ở đâu thì mình biết Hà Nội vẫn vậy thôi, vẫn nhịp sống thường nhật của nó, những con người mình quen đến giờ này, giờ kia sẽ vẫn làm công việc của họ, điều đó làm mình cảm thấy yên lòng. Để khi trở về, thấy mọi thứ đúng như mình vẫn hình dung khi ở xa, thì thấy vui và thật sự thuộc về. Gọi đó là tình yêu hay là gì cũng được, cũng như đâu có ai đặt tên cho việc thở đâu, người ta chỉ thở thôi.

style-nha-tho-lu-04

Tập thơ thứ ba đã thai nghén dòng nào chưa? Có nên chờ đợi một chiếc đĩa đi kèm với giọng đọc của tác giả?

Mình vẫn viết mỗi ngày, tự nhiên như chuyện yêu Hà Nội hay chuyện thở, dù có xuất bản hay không thì mình vẫn viết. Như đã trả lời câu hỏi đầu tiên, mình viết khi mình còn có thể thành thật với mình chứ không phải để chiều người đọc, vậy nên cuốn sách thứ ba có thể sẽ ra đời, hoặc cũng có thể không.

Còn đĩa đi kèm giọng đọc nghe cũng thú vị đấy, chỉ e sẽ được sử dụng trong phim kinh dị là nhiều. Trước mắt, mọi người ai muốn nghe đọc thơ bằng giọng ngắn lưỡi thì hãy cứ lên soundcloud. Có lẽ cũng đủ rồi.

Cảm ơn Lu!

Nguồn: Tạp chí STYYLE – Thiên Di
Ảnh NVCC
Stylemagazine.vn

Xem thêm: