Cinema

Kiều Minh Tuấn: Cơn gió lành của biển

Kiều Minh Tuấn là diễn viên đặc biệt thú vị. Thậm chí, có thể mở rộng biên độ đặc biệt này vào cuộc sống hằng ngày. Tuấn nói và làm những gì anh thích. Bản ngã của anh khá lớn nhưng nó không làm người ta khó chịu. Trái lại, nó tạo nhiều thiện cảm về gã trai chân chất và dễ mến.

Giai đoạn Em chưa 18 ra mắt truyền thông, đạo diễn Charlie Nguyễn “tố cáo” Kiều Minh Tuấn “lanh lắm, không chỉ sửa thoại mà còn chỉ cho các diễn viên khác diễn xuất”! Trong dự án sắp ra mắt – Yêu đi, đừng sợ! bộ phim remake từ bản gốc của Hàn Quốc Spellbound – đạo diễn Stephane Gauger phải thốt lên rằng: “Tuấn là diễn viên hết sức thông minh và nhạy bén. Làm việc với cậu ấy rất vui và thoải mái!”

style-kieu-minh-tuan-con-gio-lanh-cua-bien-01

Kiều Minh Tuấn sinh ra và lớn lên ở vùng biển. Cái chất mặn mòi của biển cả không chỉ bám vào da thịt anh mà nó còn tạo nên một Kiều Minh Tuấn tự do và phóng khoáng trong cuộc sống ở nơi phố thị tấp nập. Tuấn không thuộc nhóm phút chốc thành sao. Anh khá khiêm tốn, chăm chỉ và biết nghĩ cho người khác, cho cái kết chung cuộc. Hành trình của anh có sự tình cờ, đưa đẩy câu “nghề chọn người”, có nước mắt, có thấp thỏm hy vọng và cả những lần tăm tối đến mức “thấy đời mình không còn gì”. Tuấn dí dỏm vô cùng nhưng cũng lúng túng vô cùng khi phải lục lọi lại những chuyện xưa cũ: “Tôi không giấu diếm, chỉ là tôi không biết nên nói như thế nào và nên bắt đầu từ đâu để chị có thể hiểu.”

“Có lẽ chúng ta nên bắt đầu từ sự chào đón nồng nhiệt của anh sau hiệu ứng của Em chưa 18” – tôi gợi ý.

ĐÃ CÓ LÚC, TÔI ƯỚC MÌNH CÓ TÊN TRONG DANH SÁCH ĐỀ CỬ THÔI CŨNG ĐƯỢC

Bây giờ anh đã lắng lại chưa sau nhiều săn đón, nhộn nhịp?

Thời điểm phim ra rạp, tôi lúc nào cũng bận rộn vì được các kênh truyền thông ưu ái muốn phỏng vấn, nhiều khi lịch kiếm tiền không nhiều bằng lịch gặp gỡ báo chí, chia sẻ về phim, về nhân vật, về con người mình. (cười) Thú thiệt là, trước đây, tôi chưa bao giờ tiếp xúc nhiều với báo chí như vậy. Những phim trước tôi tham gia, khi sắp ra rạp, cũng có một hai báo liên hệ phỏng vấn. Tâm lý chuẩn bị của tôi với Em chưa 18 cũng chỉ nhiêu đó thôi. Ai dè đâu phim bùng nổ, cuốn mình theo và khiến mình bị ngộp. Bây giờ, mọi thứ bắt đầu lắng lại, tôi cũng quen dần.

Sự nổi tiếng ấy là giấc mơ hay là một quá trình mà mình biết trước sau gì cũng sẽ đến?

Cuộc sống của tôi là một chuỗi những điều không định trước. Không biết tôi nói chị có tin không chứ chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ nổi tiếng. Hồi tôi 18 – cái ngưỡng tuổi mà nhiều người vẫn bảo là bước ngoặt của cuộc đời, tôi không nghĩ mình sẽ theo nghề. Tôi ở quê lên Sài Gòn mà, đâu biết nghề nào với nghề nào, đâu là nghề hợp với mình. Chỉ biết những nghề truyền thống như bác sĩ, giáo viên, nhân viên ngân hàng hay kiến trúc sư. Tôi không mường tượng được làm diễn viên là như thế nào. Nghệ sĩ trong mắt tôi như những ngôi sao ấy, đẹp lắm, cao lắm, mình còn không dám nghĩ đến chuyện gặp họ thì nói chi là theo nghề.

Tôi thi kiến trúc vì một phần mình thích vẽ, một phần vì lười học bài. Ông trời run rủi sao thi rớt. Đang buồn quá, thấy trường sân khấu thi tuyển diễn viên, chỉ thi văn với năng khiếu, tôi nghĩ bụng thôi thử chơi, ai ngờ đậu. Đậu thì học. Rồi bạn bè rủ đi đóng vai quần chúng thì đi theo, tới đâu hay tới đó. Tôi làm vì vui, vì thích chứ thiệt không nghĩ mình sẽ nổi tiếng. Sau này, theo nghề rồi, suy nghĩ thường trực trong đầu tôi luôn là, mình phải nhiệt huyết, dốc hết sức và để tâm đến cái mà mình chọn.

style-kieu-minh-tuan-con-gio-lanh-cua-bien-02

Nhìn bạn bè cùng trang lứa được nhiều người biết đến, thật là anh không mơ đến điều đó chút nào ư?

Lâu lâu tôi cũng chạnh lòng chút xíu. Thí dụ có năm tôi tham gia phim truyền hình, được khán giả hưởng ứng tốt, anh em trong nghề đánh giá cao. Mình khấp khởi hy vọng được đề cử vào bảng xếp hạng các hạng mục truyền hình, diễn viên phụ thôi cũng được mà mong hoài không thấy. Rồi lại tự an ủi, chắc tại mình không “hot”! Suy nghĩ đó thoáng qua thôi, chứ không làm tôi nặng đầu.

Đâu là giai đoạn khó khăn nhất anh từng trải qua trên con đường nghề nghiệp?

Cuộc đời tôi ngộ lắm! Có nhiều sự xảy đến mà mình không biết nên gọi là may mắn hay là gì khác nữa. Mấy ngày trước khi tốt nghiệp, tôi nhận được vai chính trong một phim truyền hình, ngỡ là may nhưng diễn không tự tin như các bạn trẻ bây giờ. Tôi nghĩ nhiều quá, bị stress luôn. Và xong vai đó là ế dài dài. Giống như mình bị người ta bỏ quên.

Mà hình như tôi bị dính lời nguyền hay sao đó chị. Sau này, đóng mấy phim lớn lớn hoặc có vai hay nào, mọi người đều kỳ vọng “Ê Tuấn, chuẩn bị đắt show nè nha!” là tôi nằm chơi từ nửa năm đến một năm! Đợi hoài đâu có được, tôi đi tấu hài với chị Phượng kiếm sống.

Thường thì người ta, sau một bước ngoặt nào đấy, có thể vui hoặc không vui, nhưng khi bước ra, người ta không còn là họ trước kia nữa. Anh thì sao?

Nói về truyền thông, tôi hơi ngộp chút xíu, còn khán giả thì trước đó, tôi đã có một lượng khán giả nhất định biết đến. Chỉ là, sau Em chưa 18, mọi người biết đến mình nhiều hơn và quan tâm nhiều hơn. Ngày xưa cứ quần sooc, dép tổ ong đi ngời ngời ngoài đường, chạy xe đạp long nhong là điều hết sức bình thường. Bây giờ mọi người quan tâm mình nhiều hơn, gặp mình thì xin chụp ảnh, chụp dép khiến mình thấy ngại ngại. Thành thử ra, mình phải biết giữ gìn hình ảnh hơn. Hay có những phát ngôn trên báo đài, trên mạng xã hội, mình phải nghĩ kỹ trước khi nói vì nó ảnh hưởng đến người hâm mộ, đến gia đình, đến nghề nghiệp. Ngày trước, nếu không thích điều gì đó, mình có thể thẳng thắn bày tỏ, giờ không thích thì mình né thôi. Fan hâm mộ, nhất là những em nhỏ tuổi, có nói gì quá thì mình khuyên. Tôi vẫn là chính mình của trước kia thôi nhưng với công chúng thì mình cần có trách nhiệm.

style-kieu-minh-tuan-con-gio-lanh-cua-bien-03

TÔI LÀ MỘT KẺ LIỀU MẠNG

Nhiều người bảo anh có gương mặt “già trước tuổi”. Tôi không nghĩ một người như vậy sẽ có tuổi thơ êm đềm…

Chị nói hệt anh biên kịch của phim vậy. Hồi quay xong cảnh Linh Đan nói dối Hoàng vụ có thai, anh biên kịch hỏi: “Tuấn, bộ tuổi thơ của em dữ dội lắm hả? Anh thấy ánh mắt em đau đớn quá mà chỉ có người từng trải mới thấm vậy”. Bình thường ai hỏi ngang ngang, tôi đều bảo: “Có gì đâu trời, vui vẻ như bao người hà. Bộ hổng thấy tui cười phớ lớ suốt ngày sao!”

Nhà tôi hồi đó đi ghe, cuộc sống không khá giả gì cho cam nhưng cũng sống được. Nhưng, ba tôi đột ngột qua đời, hồi đó tôi mới 8 tuổi, không ai trông nom nữa, người ta bu vào xâu xé nhau, vỡ nợ phải bán ghe trang trải. 9 tuổi, cứ tầm 3, 4 giờ sáng, tôi xách bao, xách cời ra vựa ghẹ giành giật với người ta vác càng ghẹ về cho gia đình chặt vỏ lấy thịt mang đi cân lại cho đại lý. Mỗi ký vậy, đâu được chừng 11 ngàn. Rồi tôi đi phơi cá, xẻ cá, nói chung ai kêu gì cũng làm. Cực vậy nhưng không có suy nghĩ nhiều. Có lẽ là nhờ mẹ tôi chăm con tốt quá, rồi có ông ngoại với gia đình lớn phụ giúp thêm vào. Khi dừng lại để kể thì nghe ghê gớm chứ cuộc đời ai mà không như vậy. Kệ đi!

Nhà có 4 chị em, tôi là thằng con trai độc nhất, má cưng lắm nhưng tôi không thích. Vì tội nghiệp chị với hai đứa em. Tính tôi vậy, làm gì cũng không muốn chia sẻ với gia đình, tôi không muốn mọi người phải lo lắng.

Sự lạc quan mà anh có được phải chăng là từ cuộc sống?

Cái này tôi cũng không rõ nữa. Nhưng con người mà, hỷ nộ ái ố ai cũng phải có. Những lúc uống say là tôi dễ buồn nhất. Lôi đủ thứ chuyện ra suy nghĩ. Có lẽ bình thường mình vui quá nên phải có những lúc như vậy để cân bằng. Nhiều khi buồn quá, chỉ muốn lao ngay ra chiếc xe đang chạy. Ông thầy tử vi từng phán rằng, tôi hiền thì rất hiền nhưng liều thì cũng chẳng kém cạnh, tới nỗi các tay anh chị phải sợ.

style-kieu-minh-tuan-con-gio-lanh-cua-bien-04

Đã lúc nào anh thấy đời mình không còn gì?

Có chứ! Người ta thường khuyên những lúc buồn nên nghĩ đến gia đình nhưng rơi vào cái hố đó rồi, mình không nhớ để bám được. Chuyện công việc, chuyện tình cảm khiến mình bế tắc, lắm lúc tự hỏi sao không có ai cùng quan điểm với mình, sao mình trơ trọi và bơ vơ quá. Mình đứng giữa bùng binh mà không ai nhìn thấy mình. Mình thấy người ta đi xuôi ngược mà chẳng tài nào đưa tay ra được để nắm tay một ai đó, để mà vẫy gọi. Mình lang thang đi ngoài vỉa hè, buồn đến độ chẳng nhấc nổi chân, cũng chẳng còn chút sức lực nào. Vậy là mình nằm luôn xuống vỉa hè. Rồi cũng không hiểu mình đã vượt qua tất cả những điều đó bằng cách nào.

Điều ý nghĩa nhất anh từng làm để bày tỏ tình cảm của mình với chị Phượng là gì?

Rất là sến súa và tào lao! (cười lớn) Tôi làm một cái thiệp, trên đó vẽ vời các kiểu.

Ôi, thế mà anh bảo anh không hợp với kiểu lãng mạn?

À, thì lâu lâu mình làm chứ không thường xuyên. Quan trọng là mình cũng thích chứ không vì người kia đòi hỏi. Một khi mình không nghĩ đến có nghĩa là mình không thích rồi. Nhiều người thường hỏi tôi, tính chừng nào cưới. Tôi toàn cười vì quả thật mình không nghĩ tới. Tôi không muốn vì sức ép của dư luận mà cố gắng thực hiện điều mình không muốn rồi phải hối hận. Quan trọng nhất vẫn là mình cảm thấy hạnh phúc và thoải mái.

GHEN Ư? MỘT CHÚT THÔI THÌ ĐƯỢC!

Anh quan niệm thế nào về hạnh phúc và về cái ghen của người đàn bà?

Hạnh phúc là lúc nào cũng vui vẻ, hài lòng với những gì mình đang có. Còn ghen thì hầu như người phụ nữ nào cũng có ít nhiều. Nhưng lâu lâu ghen hờn, ghen yêu thì dễ thương, thêm gia vị cho tình yêu. Giống như dây diều đang chùn xuống, mình giật giật cho căng lên. Tôi rất sợ kiểu ghen mù quáng. Tôi lại không thích giải thích. Mà, những lúc như vậy, người phụ nữ cũng không chấp nhận sự thật mình nói. Cứ như vậy hoài rất dễ chán và mệt mỏi.

Anh có nghĩ, đôi khi cái ghen ấy xuất phát từ chính hành động của người đàn ông…

Chị nói đúng nhưng bản chất của đàn ông là như vậy! Lịch sự, lịch thiệp với người khác giới, thích che chở, bảo bọc, không chỉ với riêng người phụ nữ của mình. Mà phụ nữ thường dễ xúc động trước người như vậy và cũng thường hay ghen. (cười) Quan trọng là cái ghen ấy phải xuất phát từ cái tâm sáng. Người đàn ông ngoại tình thì còn được tha thứ nhưng phụ nữ thì không còn đường để trở về. Tôi nghĩ, điều quan trọng nhất khi yêu là cần có niềm tin dành cho nhau.

style-kieu-minh-tuan-con-gio-lanh-cua-bien-05

Tôi rất thích ý anh vừa chia sẻ. Giả sử, một ngày anh nhận ra người phụ nữ của mình không chung thủy, anh sẽ…

Tôi sẽ xét lại mối quan hệ của mình, xem nó đang ở mức độ nào. Tôi nghĩ tình yêu không lâu bền như những lời nguyện thề “yêu mãi mãi”. Nó giống một khách trọ hơn, lâu lâu ghé qua chút xíu rồi lại đi. Điều giúp cho một cặp đôi gắn bó với nhau chính là tình nghĩa. Tôi sẽ tự hỏi, mối quan hệ của hai người đã đến đoạn tình nghĩa chưa. Nếu đến thì mình phải tha thứ cho nhau. Mình còn mắc lỗi mà huống chi là người khác. Và cũng phải tự hỏi mình đã làm gì để người phụ nữ của mình cư xử như vậy.

Sự nổi tiếng trên bình diện rộng có khiến anh lo lắng sẽ thay đổi điều gì đó trong hạnh phúc mình đang nâng niu, giữ gìn?

Nếu vậy thì mình phải vui thôi. Vì tình yêu của mình không đủ lớn và phải nhường chỗ cho mảnh ghép khác, vững chãi, chắc chắn hơn với người kia. Tất nhiên, ngay thời điểm đó, mình sẽ buồn, sẽ đau và làm đủ trò nhưng sau tất cả, mình sẽ nhìn ra sự thật. Không ít cặp vợ chồng sau chia tay vẫn là bạn, chia sẻ với nhau nhiều điều, rất vui vẻ. Sống như vậy mới là sống chứ!

Nguồn: Tạp chí STYLE
Bài: Hoàng Linh Lan – Ảnh CÚM
Stylemagazine.vn

Xem thêm: